Nha Trang Ngày Về
Em ơi! Biển Nha Trang
sóng tràn hôn bờ cát
hàng dừa xanh xanh ngát
đón gió ngàn thông reo
Em nghe chăng mùa hạ
tiếng ve kêu rộn rã
ngọn Tháp Bà trông xa
thắp lên ngàn phượng vĩ
Em đi gió mùa đi
gọi mây ngàn bay hết
bóng hoàng hôn chênh chếch
theo dấu chân hạ về
Em về nghe biển hát
ru khúc tình du dương!
Ngô Quang Trung
(....xem tiếp Thơ ở phần văn nghệ .)
Nha trang nỗi nhớ .
chiều qua cầu Xóm Bóng
gặp em trên đường về
tóc bay trong vành nón
nụ cười vừa nghiêng che
ngập ngừng em khẻ hỏi :
"bao giờ anh lại đi?"
đôi mắt buồn cúi xuống
vụng về đan bàn tay
hôm nào mình hò hẹn
Tháp Bà cùng hàng cây
cùng nụ hôn vụng dại
mưa trên dòng sông đầy
gió Nha Trang thổi lại
hàng dừa chao điệu say
chiều qua Hải học viện
nhìn nhau đôi mắt cay
thời gian nhoà kỷ niệm
đợi chờ và tháng ngày
gót chân người viễn xứ
sầu góc biển chân mây
sóng Nha Trang vẫy gọi
Hòn Chồng hạt cát bay.
Mạc Phương Đình.