|
TẠ TÌNH VỚI MẸ
Lúc con mới sanh mẹ vào đền thánh
Quỳ trước tôn nhan gập đầu van xin
Cho con ngày sau giữ vững niềm tin
Cuộc đời sóng gió biết lường đâu được
Bắt đầu chập chững tập đi từng bước
Mẹ cầm tay con dạo quanh ngôi nhà
Đưa đến đình làng, đồng ruộng bao la
Bảo rằng đây chính quê cha đất tổ
Ngày con đến trường mẹ đưa xuống phố
Thì thầm bên tai ráng học nghe con
Một chữ cũng thầy, đạo nghĩa cho tròn
Lớn lên làm người tổ quốc mong đợi
Đến lúc trưởng thành thì trời sụp đổ
Cuộc đời chuyển hướng đổi trắng thay đen
Rừng sâu nước độc kết tội ương hèn
Vinh quang lao động biến đá thành cơm
Khi được thả về mắt mẹ rơm rớm
Ôm con nhủ thầm, kiếm đường vượt biên
Rồi con bỏ trốn, tiễn chân ra biển
Lòng mẹ xót xa, phải nhớ quay về
Đất khách quê người ngày dài lê thê
Chưa làm được gì đầu con đã bạc
Đêm đêm ra biển lòng buồn man mác
Xin hẹn một ngày quỳ dưới chân mẹ
CÁM ƠN EM
...Viết cho Thúy Diễm...
Cám ơn em ngày đầu gặp gỡ
Tối về dệt mộng, anh làm thơ
Hôm sau đón đường, trao lén lút
Hồi hộp thao thức để đợi chờ
Cám ơn em gật đầu chấp nhận
Trước tổ tiên, đáp khẽ ‘ xin vâng ‘
Giã từ phố lên vùng đất đỏ
Nơi chinh chiến, tuyến đầu ra trận
Cám ơn em những ngày thơ mộng
Đã mất hết, những gì ước mong
Trăng mật buồn trên vùng khói lửa
Hỏa châu đón chào, thay pháo bông
Cám ơn em chia sớt ngọt bùi
Thăng trầm gian khổ lúc buồn vui
Mấy lần thay đổi thành tay trắng
Cười nhấp nhận, lòng vẫn ngậm ngùi
Cám ơn em theo anh đổi đời
Cùng thuyền bỏ bến tiến ra khơi
Vượt trùng dương tìm miền đất lạ
Và bắt đầu, cuộc đời đổi mới
Cám ơn em những này còn lại
Nhắm mắt lìa đời, chẳng có ai
Còn mình em, đóa hồng đưa tiễn
Anh mang theo, xuống tận tuyền đài
LỜI CUỐI CHO CON
1.
Một mai ba chết gia tài để lại
Không có gì hơn ngoài một chữ tình
Nơi đây quê người giữa chốn phồn vinh
Phải lấy tình nghĩa để đo lòng người
Tình đời bội bạc chiến trường cơm áo
Danh vọng tiền tài đến rồi cũng đi
Ngày sau nhắm mắt đem theo được gì ?
Tiếng đời để lại ngàn năm bất diệt
2.
Một mai ba chết đừng buồn đừng khóc
Mộ bia chẳng cần, hoa hồng cũng không
Ba muốn quay về tổ tiên nòi giống
Con đem tro tàn rải xuống biển đông
Từ bờ đại dương, ba vào đất mẹ
Thấm qua cánh đồng giúp lúa đơm bông
Làm mưa đổ xuống, cá lội đầy sông
Để cây thêm trái, người đời thương nhau
MỘT LẦN
Thuyền đã sẳn và anh đang đợi
Hãy cùng nhau một chuyến ra khơi
Nơi đây chỉ có trời và biển
Một mình ta, mặc tình dong chơi
Thuyền đồng lỏa xả buồm che kín
Biển mênh mông biết đâu mà tìm
Trời bao la sẵn sàng tha thứ
Còn chần chờ, lỗi nhịp con tim
Hãy yêu đi chiều hôm đến rồi
Cho tình trọn vẹn, một lần thôi
Đừng dối lòng mai kia nuối tiềc
Ôm mối sầu ngày tháng đơn côi
Trả em về tình xưa bến đợi
Anh bỏ thuyền bỏ cả biển khơi
Giữ trong tim hình xưa bóng cũ
Một lần yêu, nhớ em suốt đời
QUÊ HƯƠNG TÔI
Quê hương tôi nơi những cánh đồng
Suốt bốn mùa lúa chẵng đơm bông
Mọc lên chỉ toàn loài cỏ dại
Cày cấy chăm sóc cũng hoài công
Quê hương tôi có những vườn bông
Hoa chỉ nở vào giữa mùa đông
Để quên đi cảnh đời đen bạc
Và tính người có cũng như không
Quê hương tôi là những giòng sông
Nước chảy ngược vê từ biển đông
Thôi thì đổi hướng đời lưu lạc
Ngày về xa thẵm, mỏi mòn trông
GIA ĐÌNH TÔI
Nơi quê hương tôi có mẹ già
Đôi mắt mù lòa đầu bạc trắng
Đêm đêm tựa cửa mỏi mòn đợi
Ngày về đứa con tận phương xa
Nơi quê hương có người em trai
Ngày ra đồng bụng toàn ngô khoai
Suốt đời lận đận vì cơm áo
Chẳng bao giờ thấy chút tương lai
Nơi quê hương có cô em gái
Sáng ra chợ nặng trỉu đôi vai
Tối về ôm gối mình đơn độc
Hạnh phúc xa vời vuột tầm tay
Nơi quê hương còn đàn trẻ nhỏ
Sáng chăn trâu chiều về cắt cỏ
Cuộc đời quanh quẫn trong thôn xóm
Bóng tối bao trùm cả tuổi thơ
|