Phùng Văn Nguyên
Phùng Văn Nguyên với " Nha Trang ... Lối xưa em xỏa tóc thề ....." Bài Thơ Tóc Ngắn Lối xưa em xỏa tóc thề Trưa tan lớp học đi về có nhau Giờ em tóc ngắn qua cầu Áo bay, nón mất, còn đâu nữa tình ! Áo Muà Đông gửi chị HN Áo muà đông đỏ vai mòn Tôi thương nhớ mãi nên còn đa đoan Người cười lạnh cả không gian Ngàn khơi phố biển Nha -trang cũng buồn Tôi về tôi với mù sương Vòng tay đã mất mười phương ngọc - hồng. nha-trang 1964 Hỏi dàn Bông Giấy Gửi Tự -Tân Nhà nàng cổng kín tường cao Có dàn bông giấy có rào chấn song Có chàng ngơ ngác đèo bòng Sáng trưa xe đạp lòng vòng ngó vô Trời cao vẫn cứ hững hờ Biển xanh sóng vẫn vỗ bờ cát xa Bây giờ lạc xứ bôn ba Ba mươi năm lẻ chỉ là mây bay Tường xưa còn với tháng ngày ? Dàn bông giấy đó hao gầy ra sao ?
Phùng Văn Nguyên với " Nha Trang ... Lối xưa em xỏa tóc thề ....."
Bài Thơ Tóc Ngắn Lối xưa em xỏa tóc thề Trưa tan lớp học đi về có nhau Giờ em tóc ngắn qua cầu Áo bay, nón mất, còn đâu nữa tình ! Áo Muà Đông gửi chị HN Áo muà đông đỏ vai mòn Tôi thương nhớ mãi nên còn đa đoan Người cười lạnh cả không gian Ngàn khơi phố biển Nha -trang cũng buồn Tôi về tôi với mù sương Vòng tay đã mất mười phương ngọc - hồng. nha-trang 1964 Hỏi dàn Bông Giấy Gửi Tự -Tân Nhà nàng cổng kín tường cao Có dàn bông giấy có rào chấn song Có chàng ngơ ngác đèo bòng Sáng trưa xe đạp lòng vòng ngó vô Trời cao vẫn cứ hững hờ Biển xanh sóng vẫn vỗ bờ cát xa Bây giờ lạc xứ bôn ba Ba mươi năm lẻ chỉ là mây bay Tường xưa còn với tháng ngày ? Dàn bông giấy đó hao gầy ra sao ?