Nguyễn Thượng Hiền - tiểu sử
Thuật HòaiNguyễn Thượng Hiền Phiên : Dịch : Cố quốc âm tín tuyệt Cố quốc tin tức bặt. Tha hương trù lữ hi Tha hương bạn hiếm thay. Cử đầu vọng thanh sơn Ngẩng đầu trước non xanh. Ngô sinh tương an qui Về đâu tấm thân này. Thanh sơn mặc vô ngữ Non xanh tuyệt nhiên lặng. Đăn kiến thu vân phi Chỉ thấy mây thu bay. Tà dương phục tây đọa Vầng dương phía tây lặn. Thán túc yểm kinh phi Cổng khép hận dăng mây. Thử thân như cô bổng Cuôc đời đang phiêu bồng. Khứ quốc thập dư tái Bỏ nước chục năm chẵn. Tứ cố vô tương thân Nhìn khắp không ai thân. Đăng cao vọng thiên hải Biển trời bước lên ngắm. Hàn mai địch sương tuyết Mai già chống sương tuyết. Thị hữu kinh cốt tại Vốn cậy sương cứng nặng. Bạch phát tử thiên nhai Tóc bạc chết ven trời. Ngô tâm chung bất hối Lòng ta không hối tiếc. Quốc thù bất khả phục Thù nước không trả nổi. Thiên đạo lương du du Đường trời thăm thẳm sao !. Đồ tương thất xích thân Sẵn thân bảy thước đây. Tái thử bách niên ưu Quyết gánh vạn lo âu. Thiên xích khốn ngược diễm Lê dân ! Lửa bạo tàn. Sơn xuyên đại hàm tu Giang sơn ! Thẹn xiết bao. Hàn đăng phủ kiếm tọa Bấc tàn ngồi tuốt kiếm. Phong vũ minh cao thu Mưa gió động trời cao . CÙ AN HƯNG dịch