Trần Trung Đạo Đinh Lâm Thanh
Quê Hương Bài học đầu cho con Quê hương là gì hở mẹ Mà cô giáo dạy phải yêu Quê hương là gì hở mẹ Ai đi xa cũng nhớ nhiều Quê hương là chùm khế ngọt Cho con trèo hái mỗi ngày Quê hương là đường đi học Con về rợp bướm vàng bay Quê hương là con diều biếc Tuổi thơ con thả trên đồng Quê hương là con đò nhỏ Êm đềm khua nước ven sông Quê hương là cầu tre nhỏ Mẹ về nón lá nghiêng che Là hương hoa đồng cỏ nội Bay trong giấc ngủ đêm hè Quê hương là vòng tay ấm Con nằm ngủ giữa mưa đêm Quê hương là đêm trăng tỏ Hoa cau rụng trắng ngoài thềm Quê hương là vàng hoa bí Là hồng tím giậu mồng tơi Là đỏ đôi bờ dâm bụt Màu hoa sen trắng tinh khôi Quê hương mỗi người chỉ một Như là chỉ một mẹ thôi Quê hương nếu ai không nhớ... Sẽ không lớn nổi thành người. Đỗ Trung Quân
Thơ Việt Nam ... ở trong và ngòai nước;được đưa vào internet khá nhiều . - Võ Tánh Trường Xưa chỉ đua đòi như những trang nhà khác;dù sao sự đua đòi này cũng nhiều hứng thú . - Vì điều kiện khó khăn,xin phép các Tác Giả;các nhà Sưu Tập ... thông cảm cho phép chúng tôi xử dụng để mời bạn đọc;chia xẻ;thưởng thức những sáng tác đầy cảm hứng của qúy vị .
MƯA ĐÊM SÀI GÒN bởi nhớ nên về, không cưỡng được tôi đi qua buổi tối Sài gòn con hẻm đèn vàng nằm sũng nước nụ cười cô gái nhúng đầy son những phố dài mưa giăng nhòe nhoẹt đêm xanh xao lấp lánh về đâu nhạc vũ trường từng hồi gào thét tuổi xuân buồn đốt cháy canh thâu vỉa phố lạnh co ro manh chiếu gánh hàng rong ướt át đi về tiếng xực tắc gõ vào cam chịu xe người qua giọng cười hả hê phía dưới những dòng màu nhấp nháy mùi thịt da cựa quậy tìm nhau rượu lênh láng đổ như máu chảy vẳng hồi chuông cùng lời kinh cầu
VÔ TƯ về đứng giữa trời quê hương thức ngủ ngày đã lên cười cợt với mồ hôi bới nghèo khó người tìm ăn chưa đủ đốt giàu sang bầy kiêu ngạo khoe đời đêm sóng sánh rớt buồn câu lục bát từng nỗi sầu đóng mở khúc ca dao lời ru mẹ còn ấm lòng, thơm ngát gội yêu thương qua giai điệu ngọt ngào như bắt gặp trong hồi môn của mẹ bóng roi mây một thuở của lời cha dấu đạo đức còn hằn in tuổi trẻ hướng đời lên cho suốt chặng đường xa nỗi mơ ước một sớt chia ấm lạnh vẫn bay đi theo ngày tháng vô tình trong chén rượu gịot máu đào lấp lánh cuộc truy hoan rồi tắt giữa vô minh
Back to Top