Đặng Tấn TớiLê NghịNguyễn Tam Phù Sa
KHÚC ĐOẠN SẼ QUA ĐI ĐẶNG TẤN TỚI MỘT HÔM Một hôm cánh hạc về trời Cánh hoa về đất, cánh đời về đâu Cánh mây cánh gió về đầu Sóng hương bóng sắc về thâu canh rằm Cái gần tận cái xa xăm Lối về trong bước đi đằm đằm tim Đất ơi ! Chẳng nổi không chìm Trời xanh rất trắng con chim đại bàng. LÊ NGHỊ TỌA VONG Ngồi quên dưới cội mai già Mùa xuân đổ trắng trôi qua khe chiều Gọi ta là trăng hoang liêu Gọi em là bến thủy triều mới dâng NT chiều mùng ba Tết Ất Hợi NGUYỄN TAM PHÙ SA CHÚT MƯA BAY ẤY… tặng NTL em về trời lất phất mưa lòng en một nửa cháy ùa qua em ngày nghiêng hắt bóng lên đêm khuya xa nhún nhẩy chạy trên phím đàn khúc Kiều lụy vận vào thân mới hay cái thực họ gần phù hư so đo chín nút thành bù bèo mây có biết đến từ đâu không ? em ơi, kim chỉ vá lòng chắc xhi ngải lấn vào trong ruột trầm hạn tình cháy nửa trăm năm chút mưa bay ấy…cũng cần lắm em. SÀI GÒN 1996 BÙI GIÁNG TẶNG NGUYỄN MAI Nguyễn Mai từ bấy tới nay Vẫn lu bù rượu tối ngày say sưa Bất ngờ tái ngộ một mùa Chào nhau như mộng mỵ thừa thãi dâng Xuân 94 VŨ NGỌC GIAO THÁNG GIÊNG TÍM nhân giỗ đầu thi sĩ Joseph Huỳnh Văn tháng giêng đi biệt một người tháng giêng khép một điệu cười mắt ai tiếng chuông nào rớt trên vai và, tôi - chiếc bóng đổ dài mỏi mê tháng giêng đi biệt không về cho ai ngậm chút buồn tê điếng hồn tiếng chim nào gọi về chôn bài thơ lau lách bên cồn đá đen tháng giêng chiều chợt đỏ đèn níu cơn gió lạnh về quen chỗ ngồi ngặt ngừ , thuốc đốt khô môi và ly rượu cạn nhìn tôi hững hờ khuất trong mưa nắng ơ thờ một bài thơ lạc bên bờ nhân gian. 2.1966 NGUYỄN KHÔI CON MẮT PHÚ YÊN Đa tình con mắt Phú Yên TĐ Qua Tuy Hoà có gì để nhớ ? - Em đa tình – con mắt Phú Yên ; Ở nơi ấy biển trời sóng vỗ thực dịu hiền để muốn ở thêm. Nho nhỏ êm êm làng phố nhỏ thấm vào tim hạt muối nghĩa tình ; anh nhắm mắt mà anh nhìn thấy rõ gío ru hời đôi mắt lim dim… Mây nắng Phú Yên vương lòng người xứ Bắc Người Sơn Tây đôi mắt mơ huyền để cho khách tình si ngơ ngác Rất đa tình con mắt Phú Yên 3/93 NGUYỄN MAI MỘT THỜI TỐI TĂM Nuôi ơi vú cứ để trần Làm sao anh chẳng dừng chân ngó vào Làm sao có thể làm sao Đặng anh phá bỏ hàng rào nhà em.