Thơ Tú Trinh : - Trang 2
ANH EM NHƯ THỂ TAY CHÂN Thơ phiếm Anh em như thể tay chân Bạn bè như thể người thân trong nhà Đồng môn như thể ruột rà Đồng hương như thể quê xa cuối trời Gặp nhau chưa hết mừng vui Cớ sao người lại buông lời đắng cay? Mưa chiều nắng sớm đổi thay Vì đâu ngoảnh mặt cho ngày thâm đêm? Những từ gần gũi, êm đềm Đoạn đành chối bỏ cho thêm phũ phàng ! Ngồi buồn nhìn ngọn đông hàn Ánh chiều thoi thóp trên ngàn dặm xa Tấm thân lạc tổ, lìa nhà Chim bay về núi, còn ta phương nào ? 27/11/2007 CHÀNG VỚI THIẾP ĐÊM KHUYA ... 1 (Thơ vui: Hãy cười một chút cho đời lên hương) - Nàng : Khuya rồi! thiếp năn nỉ chàng lên Rượu thịt ê hề: chả lụa, nem, Đùi ếch tháng Ba, sò Bãi Giếng, Mực nang Đại Lãnh, ốc Hà Liên… - Chàng : Mười tiếng chân đi hết nổi rồi Về nhà công việc mệt phờ người Bài thơ gởi Web chưa ăn vận Nàng ơi! xin hẹn tối mai thôi - Nàng : Hẹn lần hẹn lửa mấy đêm rồi Đời người ngắn ngủi lắm chàng ơi! Qua Mỹ mà còn thơ với thẩn Ngơ ngơ ngẩn ngẩn chuyện trên trời "Ăn cơm nhà đi vác ngà voi" 2 Làm chuyện trời ơi để chúng cười Chàng ơi! có nhớ câu em dặn? Thế gian chỉ "nhất vợ nhì trời" 2 - Chàng: Lời nàng như mật rót tim ta Muốn ăn luôn trái cấm Ê-và Muốn về tắm gội ao vầng nguyệt Bắt cá rô phi lẫn ếch bà Nhưng nàng ơi! khổ nỗi ta Mỗi chiều trông ngọn nước sa lại buồn Nàng gần nàng ngự giữa hồn "Mả cha xa..." tít trong lòng ta đây 3 Nhưng nàng ơi khổ nỗi này Những ngày vắng bóng nàng hay nhớ nhà Tình nàng nghiêng nửa tim ta Nửa kia: trang Web, thơ và quê hương. 20/6/2005 1Chàng với thiếp đêm khuya trằn trọc Đốt đèn lên đánh cuộc cờ người” thơ Hồ Xuân Hương 2tục ngữ 3 “Mả cha xa hơn l… vợ” (tục ngữ) CHUYỆN MỘT NHÀ THƠ Ngày xưa đánh giặc con ông* Ngày nay cầm bút vẫn còn cháu cha* Giao du khắp cõi ta bà Trời cho một miệng bằng ba, bốn mồm Đàn bà nghe muốn gả con Đàn ông nghe muốn rút tiền ra cho Gặp thời, búa lớn đao to Ễnh ương lắm lúc cũng to bằng bò Năm nay mưa thuận gió hòa Có năm trăm hội nhà thơ ra đời Hội xã làm thơ chơi chơi Hội huyện, hội tỉnh là nơi thi tài Thơ ông được chấm giải hai Báo trung ương có đăng hai, ba lần Báo hải ngoại cũng quan tâm Hết đăng thơ thẩn, lại đăng thơ vè Văn chương chữ nghĩa bề bề Một tập, hai tập thơ ra đều đều... Bà con xiết đỗi mừng vui! Làng ta vừa có một người tài danh Bỗng nghe thiên hạ đồn ông Cặp bồ với gái có chồng có con Bà con chạy đến khuyên lơn: - "Nhà thơ đừng phá gia cang nhà người Thiếu cha gì gái hai mươi Ham tiền đi lấy chồng đui chồng mù Giỏi như ông chả thiếu gì" Ông nghe khảy cái móng chi, lồm cồm: - "Thứ nhứt là gái một con* Nhì thời hủ nếp* thứ ba nhà lầu..." Bà con nghe nói lắc đầu: - "Nhà thơ có khác chi đâu người phàm" Ông cười: - "Nhắc đến phát ham Thuốc ngon nửa điếu* bạc vàng mười rương Cả năm món ấy tôi thương Đời tôi nguyệt nguyệt hương hương cũng nhờ Quạ khôn nhờ đẻ tổ cò Người khôn nhờ hủ nếp mà vinh thân". 5/7/2005 * Tục ngữ: - Con ông cháu cha - Đao to búa lớn - Chuột sa hủ nếp - Nhứt gái một con, nhì thuốc ngon nửa điếu CUỘC ĐỜI NÔNG DÂN Kính tặng chú Phạm Lay ở Ninh Hòa, Tiên trưởng nhóm "Thập Tiên Tửu" Mở cày ngồi tạ gốc cây Thuốc rê nửa điếu, men cay một bầu Hai lòi cá sặc, cá trầu Nướng trui đặt giữa một tàu chuối non Trái xoài trái khế hườm hườm Chua cay một trái ớt xiêm hỡi hời Trăm phần trăm một ly thôi Tự do quên cả cuộc đời gian nan Tự do quên kiếp bần hàn Tự do ngồi đứng nói năng hò lờ Hỡi ai lang bạt kỳ hồ Giữa đồng mông quạnh con cò trắng bay... Một ly ngọn gió rung cây Hai ly thần phách tứ chi rụng rời Ba ly ngọt lịm sự đời Mười ly đâu dễ một lời nói ra : - "Từ ngày hợp tác xã ta Làm ăn khấm khá nhà ba, bốn từng" - "Từ ngày ruộng đất nhập chung Người trên kẻ dưới chung lưng đi cày" - "Từ ngày kho hợp tác xây Lúa công, lúa điểm chất đầy năm gian” - “Tỉnh say đôi chén tàng tàng Bác nói chuyện ấy cả làng ai nghe?" - "Tôi nghe ông cống ông nghè Vì mê vợ bé bỏ bè con ông" - "Còn tôi chỉ nói lông bông Con công tố hộ con công trên rừng" Hiu hiu gió thổi ngọn dừng Hết yêu con chị lại bồng con em" - "Còn tôi lứ thứ lang thang Làng ta chả nói cứ bang chuyện người Dân vạn đại, quan nhứt thời Mặt trời gác núi sương rơi bốn bề" - “Còn tôi, ta dắt trâu về Trâu đi hết nổi bờ đê lại dài" - "Cái cày cái quải trên vai* Nhảy qua trổ ruộng lăn chài xuống sông" - “Đi chậm chậm thôi các ông Nếu say nằm ngủ chờ trăng lên về" - “Trăng lên vấn điếu thuốc rê Giữa trời bát ngát, bốn bề nước non" Mười ông tiên bước qua cồn Sông sâu cá móng vẫn còn lang thang Chân đi miệng hát hò khoan Câu thơ vang vọng xóm làng đêm khuya Giọt sương tàu chuối đầm đìa... Sao Mai đã mọc vẫn chưa tới nhà Một ngày rồi cũng trôi qua Đời nông dân cũng trôi qua một ngày. 20/7/2005 * Thơ Điềm Ca: "Cái cày cái quải mang vai nặng Tay cuốc tay roi bấm cẳng mò" PHẦN CON PHẦN NGƯỜI Thơ vui Trời sinh ra tớ một con người Phần con mộc mạc để nhìn chơi Phần người khôn quá thành lươn lẹo Nói dối ăn gian đứng nhứt đời Trời sinh ra tớ một con người Phần con khôn một, người khôn mười Phần con chỉ biết ăn rồi ngủ... Phần người toan tính chuyện trên trời Trời sinh ra tớ một mà hai Như Thủy, Sơn Tinh chiến đấu hoài Phần con dũng mãnh, phần người trí Tương tàn cốt nhục cả trong ngoài Từ lúc lọt lòng tớ biết khổ Cho nên tớ mới khóc tu qua Nhưng suốt cả đời chẳng ai chịu Dưỡng tính tu tâm để dĩ hòa. TÚ CÓ ĐI KHUYA Tú có đi khuya lội nước phèn Te tua, bầm dập biết bao phen! Nhưng lòng Tú vẫn trinh và tú Như hoa sen nở giữa bùn đen Nửa đêm Tú đứng dựa cột đèn Sau màn sương mỏng thấy ma men Râu ria xồm xoàm, chân nhảy múa Miệng cười hô hố... cứ len phen Canh ba ma quỷ hiện hình nhân Ăn tươi nuốt sống kẻ dương trần Tú sợ xanh người, Tú trách móc Anh hùng nhàn hạ chỉ lo thân Tú chờ mỏi cổ, dài con mắt Đường vắng, đêm đen, chẳng đuốc đèn Cú cứ rúc ai trong hẻm tối? Anh hùng đã ngủ, cửa cài then Quân tử trở mình ho với hen Tú vẫn chờ ai giữa bóng đen? Tú chẳng phiền đêm dài hoặc ngắn Mà trách hùng anh đã sống hèn Nam nhi chi chí đấng tu mi Phong nhã hào hoa mấy kẻ bì Giữa chốn giang hồ hoa nguyệt thẹn Vì bởi chịu chơi chẳng chịu chi Hôm trước đi khuya lội nước phèn Tú té lộn đầu chổng cả lên Áo rách teng beng, khăn hoen ố Vậy mà cũng có kẻ mon men... 5/2006 TÚ YÊU TÚ QUÝ NHỮNG VẦN THƠ Từ cha sinh mẹ đẻ đến giờ Tú yêu Tú quý những vần thơ Tiền tài ai để trên đầu cổ Vật chất Tú coi tựa phấn thồ (thổ)1 Từ trước đến nay Tú vẫn theo Đạo Ông Bà gần gũi kẻ nghèo Tú ghét phường "thượng đội hạ đạp" 2 Quân tử Cao Sơn chớ lộn lèo! Từng trải chông gai mới hiểu đời Chỉ vì hai chữ lợi danh hời “Thấy kẻ sang bắt quàng làm họ” 3 Gặp người khốn khó hỉnh lên trời Giữa cuộc trần ai nhiều khổ lụy Đi đâu cũng gặp những anh hùng Râu ria tua tủa, lời đao búa Lòng lại hùa theo những kẻ hung Giữa đời mạt pháp nắng chang chang Anh hùng chỉ hưởng thụ, lo nhàn Thi sĩ chỉ lo trau với chuốt Vu vơ trăng gió chuyện cung Quàng (Quảng) 4 Giữa đời vật chất đầy bụi bặm Đừng bận lòng chi chuyện thấp hèn! Cái TÂM phải giữ cho trong sáng Lòng trúc sợ gì khóa với then Giữa đời vật chất đôi khi mù Lại trở thành khôn, bạn hóa thù Hôm qua khổ sở ngồi cu rú Sáng nay trúng số hóa triệu phu (phú) Có khi nằm ngủ lại đi luôn Một ngày nghe cả chục tin buồn Hôm qua rửa chén, đẩy thùng rác Sáng nay bỗng làm tướng làm vương Cuộc đời vật chất như sương sớm Mặt trời mới mọc đã hoàng hôn Người ơi chỉ có tình và nghĩa Vạn kiếp thiên thu vẫn mãi còn! Yêu ai cứ bảo rằng yêu ai Ghét ai cứ bảo rằng ghét ai 5 Hãy để dòng đời êm ả chảy Đừng bận lòng chi phải giải bày! Dế dù ca hay cũng là dế Cu dù gù giỏi vẫn là cu Ở đời nếu biết nghe hơn nói Hai tai một miệng mới con người Từ cha sinh mẹ đẻ đến giờ Tú yêu Tú quý những vần thơ Những vần thơ đẹp như trăng sáng Nước chảy muôn năm vẫn lững lờ. 25/4/2006 1Tiền tài như phấn thổ Nhân nghĩa tựa thiên kim (Tục ngữ) 2 Thượng đội hạ đạp (Tục ngữ) 3Thấy kẻ sang bắt quàng làm họ (Tục ngữ) 4 Cung Quảng Hàn trên mặt trăng 5 Yêu ai cứ bảo rằng yêu Ghét ai cứ bảo rằng ghét (thơ Phùng Quán)