Thơ Tú Trinh : - Trang 7
Mừng Sửu Lên Ngôi Thơ vui Nhà Chuột đốt hai tràng pháo chuột Bàn giao ngôi báu cho Trâu ngồi Giang san một mảnh nghèo xơ xác Bờ cõi hai phương rách tả tơi Ngày trước Chuột tha hồ đục khoét Bây giờ Trâu gắng sức vun bồi Sáng chiều cày kéo trên nương ruộng Giữ tấm lòng trong sạch rạng ngời. Tú Trinh 12/2008 Đời Trâu Mười hai con Giáp có anh Trâu Còn khổ hơn con chó, dãi dầu Tháng hạ ngày đông cày chết xác ! Mía đường ruộng rộc trốn đi đâu? Cúng đình tế miễu cần đôi nọng Tiến chức thăng quan dụng cái đầu Lên cỗ, lên mâm còn giễu cợt : “Mài sừng cho lắm cũng là trâu.” Tú Trinh 1/12/2008 Hội Vaala Triển Lãm Thời phong kiến cha truyền con nối Đến xứ người chẳng đổi thay chi ? Đồng tiền, chức tước, quyền uy Làm mờ con mắt, suy vi tinh thần ? Lúc còn sống ông mần chủ tịch Dường như ông chẳng thích nhường ai ? Đến khi chết xuống tuyền đài Giao cho con gái tuổi ngoài hăm ba ? Nghĩ cũng lạ ông cha là Điểu Lại đặt tên con hiệu Y Sa Chim người bay bổng trời xa Chim mình thuộc loại Điểu Sa giữa trời Ông Điểu vốn là người hay chữ Khi đặt tên… chẳng nghĩ sâu xa Điểu Sa có nghĩa chim sa Bây giờ mới ứng cho nhà ông đây Hôm mùng chín, Sa bày triển lãm Tưởng mời ai mời đám Thủy Châu Đã từng lấy cái chậu thau Vẽ cờ vàng suýt u đầu mẻ răng ! Còn mời cậu Brian chụp ảnh Tưởng về quê chụp cảnh nước Nam Nào ngờ chụp tượng bán thân Của Hồ lão tặc chết trân mọi người ! Bàn của lão sát nơi cô gái Tuổi dậy thì mặc áo hở hang Ngực in le lói sao vàng Áo màu cờ máu bàng hoàng tứ chi Còn cái gã Toly láu cá Quen chơi khăm vẽ lá cờ vàng Thêm ba dây kẽm thẳng hàng Đỏ tươi như máu chảy loang mặt thành Hai bức ảnh vinh danh cường bạo Kẻ độc tài, vô đạo, tham lam Từng gây nội chiến tương tàn Máu sông, xương núi, hàng hàng lệ sa Vậy mà vẫn đem ra triển lãm Mời đồng hương tị nạn tới xem Lại còn giở giọng lèm bèm “Nghệ thuật lên tiếng”, lên hèm, lên tăm Tưởng hốt của, kẻ thăm người viếng Nào ngờ đâu chết điếng nửa mình Cả nghìn người đứng biểu tình Chửi con ông Điểu: -Lê Đình Y Sa Chửi cả Hội Vaala chết nhát Bằng cấp cao, con mắt lại mù Tự kiêu, tự đại, u u Minh minh chẳng biết mã ngưu là gì ? Người quen thấy thương cho ông Điểu Bao nhiêu năm tích tiểu thành đa Lập nên cái hội Vaala Để cho con cái trong nhà phá tan Dưới âm cảnh, suối vàng linh hiển Ông có nghe những tiếng cười chê Có nghe những giọng chửi thề Từ bao chiến hữu, bạn bè của ông ? Tú Trinh 21/1/2009