free hosting   image hosting   hosting reseller   online album   e-shop   famous people 
Free Website Templates
Free Installer

Truyện Ngắn    Đồng Minh's Blog


Đồng-Minh

Thư từ "miệt dưới" :
    Lá thư "bâng quơ”

         -Thư số 2 :



Lá thư “bâng quơ” : thư số 2

Từ Melbourne, Australia.
Down-Under.

" ĐỜI CÔ LỰU : NỮ TIẾP VIÊN HÀNG KHÔNG "

Các bạn thương của em,
Em nhủ danh là Đồng-Minh Võ thị, nhưng từ ngày qua Úc, bạn trong sở em toàn là dân Tây, gọi em là “Minh=Mean, có nghĩa là “bần tiện, kẹokéo”, nên em tức quá đổi thành …họ “BET”, tên “NA”, đúng ra là “Bernadette” nhưng chữ cuối phiên âm đọc thành “ét,ét” nghe như heo bị thọc tiết, nên em chỉ thâu gọn là “BETNA”.

NA là khiêng, là vác. Chồng em nhìn em thở dài : “em à… thôi anh cũng ráng KHIÊNG em, NA em cho đến trọn cuộc đời”.

Vậy câu chuyện này cũng chỉ là “BETNA”, các bạn của em đọc cho vui sau một ngày làm việc, đừng để ý nhiều mà “tẩu hoả nhập ma”. Thanks các bạn.

Melbourne là thành phố hai bên đường cây dài bóng mát, con đường “trả lại em yêu”, như đường Duy Tân của chúng mình ngày xưa.

Melbourne không phải là trời Saigon “chợt mưa chợt nắng”, mà tệ hơn nữa, Melbourne có 4 mùa trong một ngày : xuân, hạ, thu, đông. Em gọi là “typical Melbourne” hay là “unpredictable Melbourne”.

Cứ mỗi cơn gió thoảng là lá rụng lia chia, em đau lòng lắm, em chỉ muốn năn nỉ gió “gió ơi, gió đừng rung cây”, và gió đừng làm rơi rụng những chiếc lá vàng của em.

Mùa thu lá bay thì vẫn gợi cho mình những yêu thương, nhung nhớ, vì thế em xin được quay về thuở thơ ấu.
Em không có cái hân hạnh được “ÓT ĐƠ” (order), được IVF, được tính toán, mà em ra đời với tiếng súng.
Như mọi người thời chinh chiến, gia đình em cũng vất vả, thiếu ăn.
Mẹ nhìn em ngao ngán : “Cha cha.... không hiểu tại sao, cơ nguyên nào mà con gái của mẹ lại đưa đầu ra “ngưỡng cửa” TRẦN AI ?”
Nhà vẫn còn bà Vú. Vú thấy em tội nghiệp, em nhỏ như con mèo con. Ngày nào Vú cũng đem em ra ngoài chợ, ngồi đó, chờ” ông đi qua, bà đi lại”. Vú chờ ai có hai “hoa đào” no tròn, Vú gọi lại : “Nè, cho cháu tôi ké một miếng”…gọi là cho em tý sữa nồng ấm, tý sữa của những người mẹ không tên.

Em đã mở mắt nhìn đời, nào là chợ, nào là rạp hát, nào là những chỗ đông người, vì vậy những sự việc “ồn ào” đã ảnh hưởng rất nhiều trong đời sống của em sau này.

Hơn thế nữa, có những lúc đói, không đủ sữa, chị em đút cháo cho em ăn, dĩ nhiên em còn quá nhỏ, không nuốt được thì nghẹn họng. Vậy là có màn xách chưn em, chổng ngược đầu, đánh vào mông cho em khóc…để “cục nghẹn” tự động đi…ra. Bây giờ mới hiểu vì sao mình quá “chì đời, chai đời”, và có những lúc ai bảo “tức nghẹn họng”, em mở to đôi mắt, đánh dấu hỏi “nghẹn” là gì nhỉ ?

Các bạn thương yêu, “cục nghẹn” đã ra khỏi đời em từ thuở thơ ấu.

Thời gian như gió thổi mây bay… em 17 tuổi. Năm đó rớt tú tài, em không vào “Nữ quân nhân”, em dấn thân vào Saigon đi-tìm-tương-lai.

Đến Saigon, em hoàn toàn lạc lõng, mình quá nhà quê, Nha thành của em hiền hoà, nhỏ bé. Hôm đó em ngồi ở tiệm kem “Bạch Đằng”, nhìn bâng quơ, nhìn thiên hạ, tự hỏi mình làm gì đây thì…”thuở trời đất nổi cơn gió bụi”…Hôm ấy trời chuyển gió thật đấy các bạn ạ! Em gặp người bạn trai cũng Võ Tánh, vào Saigon lập nghiệp, em mừng quá, kéo vào, vậy là hai đứa em đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu, hai đứa cùng cảnh ngộ: đi tìm “chân lý”.

Bạn và em cùng ghi tên trường Văn Học của thầy Trần Bích Lan. Thầy hỏi em tại sao em chọn trường thầy. Em nhìn thầy tủm tỉm cười : Dạ thưa thầy… tại vì em “mê” áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc, áo nàng xanh anh mến lá sân trường.

Hôm ấy trời đẹp, nắng hanh vàng. Bạn ơi, bạn còn nhớ “nắng hanh vàng” của quê hương mình không? Bạn trai đưa em tờ Chính luận, “em ơi, em ơi…mộng em thành rồi đấy…họ đang tuyển “NỮ CHIÊU ĐÃI VIÊN HÀNG KHÔNG”.

Em mừng quá, đọc vội, đọc vàng. Hai mái đầu xanh chụm nhau lại để cùng đọc, rồi hai đứa nhìn nhau, vì đã biết rằng “thôi chia ly từ đây, như Dương Phi xa Đường Minh”. Tờ Chính luận đã đưa em vào vùng ”định mệnh”, và em sẽ xa anh.

Cuộc đời em đã thay đổi, em được đưa…nhè nhẹ vào “sân khấu kịch trường : đời cô Lựu”

“Đời cô Lựu” em chỉ nghe nói, nhưng chắc là truân chuyên, đầy nhiều đau khổ lắm bạn nhỉ? Các thầy của em ơi…các thầy nhớ “EMAIL” cho em nghe, nói cho em, viết cho em biết về “đời cô Lựu”. Mà thầy ơi, cô Lựu có đi làm “Hô tét te le” không thầy? Vì nghề em làm cũng vất vả lắm đấy thầy ạ!… Thầy nhớ nhé, nhớ mail cho em, nhé !

Hô tét te le…các bạn nhìn lại “mấy em”, mặc áo xanh nè…mà bạn ơi, màu xanh này “đặc biệt”, không có bán ở ngoài đâu…màu xanh da trời…da-của-trời đấy bạn ạ! Ngọc Hoàng dành màu trời Xanh để tặng riêng cho chúng em.

Chúng em thuộc loại “con Rồng cháu Tiên”, chỗ nào cũng có thêu hai con Rồng cả. Này nhé, mũ chúng em đội cũng Rồng, hai bên cổ cũng Rồng, cái valise nho nhỏ để chúng em xách cũng có nhãn hiệu Rồng bay. Đấy bạn thấy không, em đâu có đặt chuyện bậy bạ…em đâu có Bét Na…có sao em nói vậy thôi bạn ạ!

Được mặc chiếc áo này khó lắm đấy bạn : em phải lấy đơn nè, ngồi gõ gõ viết, điền vào nè, lựa cái hình nào mà không giống mình để dán vào nè, phải cao nè, phải xinh nè, rồi lại màn tuyển chọn…Em phải trả lời trước panel cả mười người lận cơ, phải trả lời lots and lots questions nè, mà phải bằng “Inglit, Franke và Vitnami”, sau đó còn cái màn…cười duyên nữa chứ : màn này em rành lắm bạn ạ… tại vì em chuyên môn đi xem phim “anh Bảy” ở rạp xi nê Tân Tiến của mình, nên đầu em lắc lư, miệng cười như hoa Hàm tiếu (khổ quá, đừng bắt em giải nghĩa hai chữ này nữa nhé).

Rồi còn lại màn cuối cùng…Màn này em cám ơn nhạc sĩ gì viết bài “em Pleiku má lúm đồng tiền”, nhờ bài này em làm “em khách lạ đi lên đi xuống”…Ban giám khảo ngắm nhìn em với cặp mắt…tha thiết…”tóc mai sợi vắn sợi dài…”, đấy, em lại lạc đề nữa rồi…ÓT SUDE (hors subject)…họ ngắm em xem có chân dài chân ngắn không.

Làm Hô tét te le là phải biết ăn diện, chu mẹ ơi, cả đời em có biết cầm cây son, hộp phấn đâu!!! Em cũng bắt chước bạn bè đi thương xá Tax mua son, mua phấn, mua đồ kẻ lông mày. Về nhà em quét quét, thoa thoa, ông anh em nhìn, ré lên cười, bảo sao mặt em giống…con chó dỏm quá. Vậy là có một màn em được đi học khoá “Makidê”, phấn son đề huề… Ờ nhỉ, mình trông cũng xinh ra phết.

Rồi cũng đến ngày em mặc được chiếc áo “Ngọc Hoàng” ban tặng. Chuyến bay đầu tiên của em không ai cầm lấy chai champagne để làm tiệc mừng cho em nhưng em sung sướng quá! Mộng vàng đã thành… Em đứng trên tàu bay, mân mê chiếc áo, cầm chiếc mũ nhỏ trong tay, đeo đôi găng trắng, em đi lên đi xuống, cứ ngỡ mình đang sống trong mơ. Em đấy à? Có thật không? Đồng Minh đây à? Lạ nhỉ, tại sao mình lại được đứng ở đây???

Em nhìn lên không trung, bầu trời xanh thật xanh, chiếc áo màu xanh, biển Nhatrang của em cũng xanh, tất cả đều màu xanh… Có phải đây là màu định mệnh của em chăng? Màu mà có một lần người yêu của em đã nói : Em à, “Il faut deux pour voir que le ciel est bleu”.

Em làm nghề “bồi tàu bay”. Em đi mây về gió. Bạn ơi, đừng nghi em là bạn với “ả PHÙ DUNG”, tội em lắm, ai mà ghét em, report cho BẠN DÂN, chắc em sẽ bị “hỏi thăm sức khoẻ” và dám đi gỡ lịch lắm…Đừng, bạn nhé! Có những lúc ngồi trong “con chim sắt”, em nghĩ đến bác TỀ. Bác đâu cần “chim sắt”, bác bứt một sợi lông trên đầu bác, bác thổi phù…một cái…allez, bác có đám mây trắng, bác đằng vân, bác sung sướng hát bài “Tuyết trắng”.

Đời “Nữ Chiêu Đãi Viên Hàng Không” khổ lắm đấy, bạn ạ! Sáu giờ sáng, bác Tài de xe đến gọi “Minh 2 ơi, dậy đi làm”. Tụi em sang lắm cơ, vì…”còn duyên kẻ đón người đưa, hết duyên đi sớm về trưa một mình”. Công ty rất ưu ái chúng em. Tên họ chúng em được sắp hàng, ai vào trước được làm “chị hai”. Số thứ tự 1, 2, 3, 4,….. Em là Minh 2, khoá 10/65.

Đời cô Lựu chắc có lúc vui, lúc buồn, lúc thăng, lúc trầm. Em cũng vậy. Có những lúc tổ trác, em được hân hạnh chia những chuyến bay thật dài. Nếu là dài của tình yêu, em không ngại đâu, bạn ạ! Nhưng đây là dài lê thê, dài như dãy Trường sơn! Này nhé, ngày hôm đó “trời xanh xanh, gió đưa cành mơn man tà áo”, em được chia… Bạn đọc cho kỹ nhé : Saigon/Tuy hòa/Quy nhơn/Đà nẵng/Quy nhơn/Tuy hoà/Saigon. Các bạn nghĩ sao? Em đành phải song ca với bác Tề của em : “Vút cao, vút cao, mây trời kết thành một vùng tuyết trắng ngần”…Có vậy, nhìn qua cửa sổ, thấy đám mây trắng, em bớt buồn lo.

Sáng tờ mờ, em đã “từ giã thơ ngây”, trở về thì tất cả đã lắng đọng. Nghĩa là em phải ra khỏi nhà từ 6 giờ sáng, và trở về lúc 23 giờ, đêm đã khuya, sau 12 lần…”phi đạo chạy dài, anh cất cánh bay nhanh” (bài Tuyết trắng).

Tàu bay DC3, chỉ có hai chong chóng, may mà cả hai cùng chạy, buồn buồn một chạy, một đình công thì bạn ơi…bạn có quyền đổi bài hát “Anh Quốc ơi !” thành bài “Đồng Minh ơi !”

Em còn nhớ những chiếc tàu bay mượn của anh em “Tàu phù” China Air Line, tàu vừa cũ, vừa hôi, vừa dơ. Vừa cất cánh lên, thì…”đoàn quân gián, đoàn giặc cỏ, giặc biên thuỳ…bị mất tương quan, tan hàng chạy tứ tán, chạy te te, còn hơn khi chúng mình ra bãi…vượt biên bị…động ổ !

Những chuyến bay đi thăm “Hoàng tộc THÁI” (Thailand), thì bạn ơi, đó là những chuyến bay đau khổ!!! Em nghĩ chắc đời cô Lựu cũng chỉ vậy thôi !

Chúng em hầu nào khăn nè, nước nè, kẹo nè…Tàu cất cánh là phải mời cơm nóng nè, cơm nóng vừa thổi…vừa ăn và phải “Xét vít” cả trên trăm người mà chỉ có trên…1 giờ bay! Không tin, bạn nào đi Việt nam, qua Thái chơi, nhớ nói lại cho em biết, nhé !

Tụi em đôi lúc phải… dang tay (nói nho nhỏ, không phải níu lấy tay anh đâu) …mà xếp cả hàng khay trên cánh tay yểu điệu thục nữ, vừa chạy, vừa mời khách.

Trên tàu có những ba con bươm bướm cơ, lượn lượn, bay bay theo dọc hai hàng ghế. Dầu có mệt, lúc nào cũng phải tươi cười…cầu tài… Không “vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi” thì bạn ơi…lúc đó “Vitnami” mình đâu có “WENFE” để em sắp hàng xin xỏ !!!

Anh cả vừa “A nông xê” tàu sắp “len đinh”…hạ cánh, thì đoàn bươm bướm chúng em cũng vừa xong, xếp đôi cánh lại và ngồi…thở !

Vào thời đó, Hô Tét Te Le của chúng em là “một thế giới” khác. Tại sao? Đến bây giờ em cũng không hiểu! Tại vì phải xinh? Phải cao? Phải giỏi? Phải biết sinh ngữ??? Thôi, em chịu thua !

Các bạn cũng nhớ em rớt tú tài năm đó. Em vừa đi làm, vừa ráng học vì “Phi tú tài bất thành phu thê” (tiếng Việt em dở quá, có nói sai, bạn chữa lại cho em nhé).

Nhatrang của chúng mình thuộc về Trung bộ(?), năm nào các thầy cũng từ Huế vào Nhatrang chấm thi. Thầy mình thì đi tỉnh khác. Em gọi đây là “Mục Trao Đổi Tư Tưởng”. Em xin lỗi các thầy.

Các bạn ơi… lại đây em nói cái này hay lắm…nói nho nhỏ cho chị em mình nghe thôi nhé : Em “thầu” tất cả các chuyến bay Nhatrang/Huế/Nhatrang. Lý do rất dễ thương là em “muốn các thầy nhớ mặt em”, vì em sẽ về Nhatrang thi Tú tài 2.

Thầy ơi…em có thì giờ đâu mà học. Em lo đứng cạnh Đức-Thánh-Trần để hầu chuyện cùng Ngài. Thầy để cho em “copi” thầy nhé. Thầy đi chỗ khác chơi đi…đi đi thầy…Em năn nỉ mà…thầy cứ đứng cạnh em…là bể mánh hết, làm sao em đậu, mà em không đậu thì làm sao em lấy…chồng? Thầy hiểu cho em không, em có nỗi niềm đau đớn lắm, thầy ạ !

Ngồi trên những chuyến bay đêm, em đọc quyển sách “Đời Phi Công” của thầy Nguyễn Xuân Vinh. Ừ nhỉ, tại sao có “Đời Phi Công” mà không có “đời Hô Tét Te Le”? Phi công thì lái chim sắt, chúng em thì lái…phi công. Em hỏi các bạn có phải chúng em sang hơn không? Đồng ý với em, đồng ý nhé !

Phi công, phi cơ, phi đạo…và Hô Tét Te Le liền với nhau, thiếu một trong những cái đó thì bạn làm sao “đi mây về gió” như em được. Công nhận chứ nhỉ?

Các bạn biết không, hoa đẹp thì có bướm đậu, mật ngọt thì có ruồi bu!… Mấy anh Không quân cứ hùng hổ xông đến. “Ôi Phi công mang tiếng oai hùng”…chúng em cũng không khỏi những mối tình phất phơ như ngọn cỏ bay!

Các bạn “E con rồng”, đồng nghiệp của em, nếu có đọc bài này, có buồn gì em, thì em xin cúi đầu muôn vàn tạ lỗi…...

Các bạn ạ, đời cô “Lựu” còn nhiều khổ đau lắm!.... Nhưng mà thôi, nếu em kể ra thêm nữa thì…bạn ơi đâu có ai chờ dưới…cánh bay để lau nước mắt cho em!!!

Ngoài trời vẫn còn gió, lá vẫn rơi, em ngồi đây nhớ đến các bạn. Em mượn lời của Đàn Chim Việt gởi đến các bạn : “Tung cánh chim tìm về tổ ấm, nơi sống bao ngày giờ đằm thắm…”.

Chúng mình sẽ gặp nhau ngày Hội ngộ tại Texas-Houston.
Em cám ơn Đồng Phước, người bạn cố tri của em mà em đã tìm lại được sau 40 năm xa cách. Nhờ Đồng Phước em mới có can đảm viết lên những lời tâm sự tha thiết của em.

Mượn gió, mượn mây, em gửi đến các bạn những nụ hôn đầm ấm của Melbourne.

"to be continued”…

Em : Đồng-Minh Võ Thị .

Back to Top