free hosting   image hosting   hosting reseller   online album   e-shop   famous people 
Free Website Templates
Free Installer

Truyện Ngắn    Đồng Minh's Blog


Đồng-Minh

Thư từ "miệt dưới" :
    Lá thư "bâng quơ”

         -Thư số 13 :
Hạnh…..phúc…..



Lá thư " bâng quơ ” : thư số 13 :

Hạnh…..phúc…..

Những ngày cuối năm
Từ Melbourne, Australia.
Down-Under.


Hạnh…..phúc…..

Các bạn quý mến của Đồng-Minh.
Hôm nay thứ Bảy, sau một tuần làm việc, Đồng-Minh sung sướng ngồi thảnh thơi nhớ đến các bạn quý mến xa cũng như gần đã thương yêu và nghỉ đến Minh. Gần Tết rồi, chúng mình lại thêm một tuổi nữa, vậy Minh xin thương yêu gởi đến các bạn bài này nhé, mời tất cả bạn thân thương vào cùng đọc với Minh, gọi là món quà Đầu Xuân.

*****************************

“ Trời hôm nay thanh thanh gió đưa cành mơn man tà áo ,
Làn mây xanh vây quanh ánh vừng hồng chiếu xuống niềm tin,
Đàn chim non tung tăng như đón chào ngày vui thế gian, Chúc ai tìm được bến mơ…..”

Mỗi lần nghe bài hát này, ai ai trong chúng ta cũng rộn lên một niềm vui tươi sung sướng, vì tựa đề bài này là: Ngày hạnh phúc.”.

Hai chữ : “Hạnh Phúc “ là gì thưa các bạn, tôi cũng không biết diễn tả làm sao. Đối với cá nhân tôi là cái gì làm cho lòng mình nhẹ nhàn sung sướng, không buồn phiền không lo âu. Có lẽ con người tôi cũng thuộc loại vô tư, tập được cái tánh ít hờn, ít giận , nên tôi thấy …”hạnh phúc “ quá.

“Hạnh phúc “ là gì?: Tiền ? Cái gì chắc chắn? Đơn giản? làm việc tốt cho mọi người?…… Cái bí mật của đời sống “ hạnh phúc “ chỉ là “ Sung sướng khi cảm thấy mình sung sướng “ ..Voila !!!!… rất dễ mà cũng rất khó.

Chúng ta ai cũng thèm muốn đưọc sung sướng và hạnh phúc, cho cá nhân chúng ta và cho mọi người quanh ta. Cái hạnh phúc Phật vẫn thường dạy và nhắc nhủ , hạnh phúc nằm đó, trong vòng tay cuả chúng ta, nó hiện diện ngay trưóc mặt ta, nhưng vì cuộc sống , vì chúng ta quay quần trong thế giới ta bà mà không nhìn thấy hay đúng hơn là cảm nhận sự hiện diện của hai chữ dễ thương này.
Tôi vẫn nghe nói: hạnh phúc nằm trong vòng tay , không biết nắm lấy thì nó bay đi. Ngày còn tuổi mộng mơ hay là mình gọi cho vui tý nhé các bạn , tuổi “ô mai” hay là ngây thơ nửa mùa… ai nói câu này, tôi sẽ đưa đôi mắt “con nai vàng ngơ ngác, đạp trên lá vàng khô, “ mà tự bảo rằng “ lạ nhỉ , cái gì mà hạnh phúc bay với bổng???? mấy ông thi sĩ, ăn xong ngồi vớ vẩn bày đặc ra đủ chuyện.
Và cũng có những chàng nhạc sĩ ê a than thở, : hạnh phúc ơi , hạnh phúc ơi…giọng đầy cả luyến tiếc.
Nhưng với thời gian , với kinh nghiệm sống, tôi đã nhận ra và cảm nghiệm được điều ấy. Trời Phật đã cho mình những gì sung sướng trong cái phạm vi của mình, mình hãy sung sướng nhận lấy , ấp ủ, nâng niu, quý mến, thì chính đấy là .”hanh phúc “ mình đã được Thượng Đế ban cho.

Hạnh phúc đi từ nhỏ bé đến to lớn. Một đứa bé sung sướng khi thấy mẹ đi chợ về, vì biết thế nào cũng có cái kẹo cái bánh, mẹ vừa vào cửa đã chạy ào ra đón mẹ, đấy là một niềm vui sung sướng cho cả hai : cái kẹo thật nhỏ, nhưng niềm vui sướng thật bao la. Cái ánh mắt sáng lên của người mẹ khi dang tay đưa cho con chiếc kẹo, nụ cười nở trên môi…hạnh phúc thật đơn giản quá các bạn nhỉ.
Người mẹ khi đang mang đứa con trong bụng, khi thấy con đạp cũng vui, vâng mình đang mang sự sống, mang giòng máu của hai vợ chồng , và còn nỗi vui nào hơn khi nghe tiếng khóc chào đời của con. Và giòng đời tiếp diễn, con lớn khôn, con học giỏi , ngoan ngoãn, và câu chuyện này cũng buồn cười là đi đâu tôi củng tò mò hỏi : Ngày hạnh phúc của anh chị là gì? ….tôi không nghe ai bảo là giàu sang, trúng số, nhà cao cửa rộng…. Nhưng lại là ngày ..” đi lãnh bằng cho các con…”. Nhìn đứa con từ từ đi lên bật cao, nhận lấy tấm bằng tự tay Ông Viện Trưởng ban cho. Ông ta cũng sung sướng và hạnh phúc khi có thêm một sinh viên ngoan ra đóng góp cho đời và cha mẹ cũng quá hãnh diện và sung sướng : vâng con mình đã thành đạt.

Chúng ta hãy quan sát xem , có những người họ thoải mái, vui cười sung sướng, ai đến gần họ cũng thấy dễ chịu, họ bừng lên sự sống, họ như có một hào quang chiếu sáng….nhìn họ mình thấy cả một sự tự tin, rộng rải, tiếu lâm , can đảm, thành thật, tế nhị và thông minh. Nói tóm lại họ có nhiều tánh rất tốt, điều cần nhất là đức hạnh. Những người ấy tôi nghỉ họ là người hạnh phúc.

Tiền không đem lại hạnh phúc????????? Chà chà…câu này mà nói ra trong thế kỷ này, thế kỷ mà nào là nợ nhà, nợ xe, tiền bills, tiền học cho con … ôi thôi đủ cả….tuy nhiên chúng mình vẫn còn “nô lệ” với những cái gọi là phù du trong cuộc sống thì bạn ạ… có lẽ mình phải đối chiếu lại ..:” chắc tiền cũng đem lại hạnh phúc ”.
Mình xiết hồ bao, mình chín bỏ làm mười, mình tính từng xu từng cắt, vợ con xài gì mình cũng cặn kẻ tra vấn … ohlala !!!! cũng có thề họ sung sướng khi nhìn những đồng tiền nảy nở trong bao tử “da” của họ. Nhưng dưới con mắt “trần tục” cuả cá nhân tôi, tôi thấy sao mà khổ quá, ví sống là cần phải có nụ cười quanh mình, sống là phải rổng rải và điều cần nhất , theo cái đầu óc nhỏ như con chim se sẻ cuả tôi: sống là phải biết bố thí, như lời Phật vẫn dạy dổ và nhắc nhủ chúng ta.

Tôi đi làm thường phải lấy xe lửa, tôi đổi hai tuyến đường : Đông và Tây. Trên tuyến đường miền Đông ai cũng mặt quần áo lịch sự, Veste, cravate… rất ư là lịch lảm… tuy nhiên nhìn nét mặt của họ, sao mà thấy lo âu, mệt mỏi. Mỗi người cầm tờ báo chăm chú đọc.Tôi đi năm này qua năm nọ, không ai chào hỏi ai, họ làm như mở miệng ra thì …...sẽ hết hơi chăng?
Nếu có tiếng ồn chăng là của các em học sinh vô tư, ăn chưa no, lo chưa tới, tôi nói có chút văn hoa , có đúng không các bạn? .
Qua tuyến miền Tây : ôi thôi là vui. Họ ăn mặt xóc xết, có vẽ nghiên về lao động, nhưng ánh mắt vui tươi, nụ cười lúc nào cũng trên môi, chào hỏi nhau líu lo….tôi không dám phán xét, để các bạn tùy ý xét nhận, vì mỗi cá nhân chúng mình quan niệm cuộc sống khác nhau.

Ngày thứ bảy, ngày cuối tuần , ngày của cá nhân mình và của gia đình, Đồng-minh ngồi đây viết lên những giòng tâm sự gởi đến các bạn, Minh cũng mong các bạn chia sẽ những kinh nghiệm sồng để chúng mình học hỏi với nhau, để chúng mình có dịp ngồi xuống bàn luận và nhìn nhau tủm tỉm cuời trong bầu không khí ấm cúng và sung sướng.

Melbourne của chúng mình đã qua những cơn rét buốt, Trời đã ấm áp, nắng chúng ta là nắng hanh vàng, các bạn vẫn còn nhớ nắng hanh vàng của quê hương chúng mình không? Nhìn bầu trời trong xanh, nghe tiếng chim hót, lòng nhẹ nhàn vui sướng……..Hạnh phúc chỉ chừng đây…bạn có đồng ý với Minh không?
Đồng-minh xin mượn những tia nắng nồng ấm của Melbourne gởi đến các bạn những lời qúy mến, và thân thương.

Đồng-minh Võ thị

To be continued……………



Back to Top