Thư từ "miệt dưới" : Lá thư "bâng quơ” - Thư số 18 : Như cơn gió thoảng…
Lá thư " bâng quơ ” từ Melbourne Australia ; Down under. Như cơn gió thoảng…
15-Mars-2007
Những lần vào chùa, ngoài những lúc trò chuyện với bạn bè và chờ đợi giờ tụng niệm, tôi thích ra ngồi trước thềm, khung cảnh yên tỉnh thật dễ thương, làm cho tâm hồn mình thư thả và lắng động. Sân viên chùa rộng rải, cây cối xanh tươi cũng làm cho tâm tư mình êm ả, tôi nhìn trời, nhìn mây, nhìn các em nô đùa , và ngẫm nghỉ đến cuộc sống. Phía sau chùa có bải cỏ xanh muớt, cỏ đã tươi đẹp sau những trận mưa vào đầu thu, và quay về dỉ vãng, tôi tưởng nhớ đến đồng quê xanh tươi gió mát của quê hương mình, và cũng chợt nhớ đến bài hát của ngày xa xưa: “ Ai bảo chăn trâu là khổ, Chăn trâu sướng lắm chứ, Ngồi mình trâu, phất ngọn cờ lau Và miệng hát nghêu ngao…” Còn gì sung sướng hơn khi lòng bỏ hết những phiền lụy lo âu trong cuộc sống. Còn gì sướng bằng khi không còn nắm giữ “ sân si ti tiện” và từ đó đưa mình vào cuộc sống với giòng chữ : “ từ bi hỷ xả”. Lời Phật dạy vẫn tồn tại đó, và chúng ta vẫn cố gắng nghe theo để bước vào một thế giới từ tâm. Tôi ngước nhìn bầu trời xanh có những cụm mây trắng, mây không gió thì đứng lặng yên, thuyền ra biển không gặp sóng gió thì lặng lẽ trôi theo giòng nước ,cũng như cuộc sống chúng ta sẽ yên tỉnh lắng động nếu không gặp phải những cơn bảo tố. Tôi vẫn nhớ đến bụi tre xanh ven theo con đường mòn đi vào xóm nhỏ, bụi tre vẫn sừng sững theo năm tháng, và đốt tre theo thời gian từ từ cũng biến đổi màu sắc.Mới ngày nào còn bé nhỏ tối ngồi dưới bụi tre để nghe tiếng lá xào xạc như muốn kể cho tôi nghe điều gì đó. Bụi tre và tôi trở thành đôi bạn thân vì không hiểu sao tôi thích chạy đến ngồi dưới bụi và ngắm nhìn chiếc lá tre dài và nhọn. Với thời gian lớn lên ,tôi đi học xa nhà, nhưng mỗi lần về quê tôi chạy đến thăm bụi tre. Tre ban đầu nhỏ nhắn, lống tre cũng yểu điệu, đùa dởn với ngọn gió và từ từ cao lớn hơn tôi. Tôi cũng lập gia đình như hầu như mọi người con gái khác, rồi tôi có con, đưa cháu ra thăm bụi tre, bảo là mẹ vẫn yêu thích bụi tre này. Tình cờ tôi nhìn xuống đất thì thấy có nụ măng con tách đất ra vuơng lên và làm như tò mò nhìn quanh quẩn. Tôi chỉ con tôi, bảo rằng “ tre có con rồi con ơi, con nhìn đây này, tre cũng có con vậy”. Con tôi và nụ măng cũng giống nhau, cũng mới ra đời, cũng ngơ ngác. Năm sau tôi về lại, tôi có thêm cháu nửa, dưới gốc tre cũng nẩy nở ra nhiều mụp măng con. Măng con tuy không biết nói, tuy không biết đi, nhưng trồi lên cao, nảy nở rất nhanh tạo thành những lóng tre, ban đầu được bao bọc một lớp lá mỏng để che chở nắng mưa bất thưòng, và từ từ cao lớn thì lớp vỏ ngoài được bốc đi như cô gái e ấp dậy thì hay chàng trai bể giọng. Tôi nhìn cây tre, tre cũng có vẻ mõi mệt vì lo cho con, cũng giống như tôi đi đầu xanh về đầu bạc. Sự tuần hoàn trong cuộc sống dầu cho mình là con người hay vật vô tri vô giác thì cũng giống nhau. Mình vẫn gọi đó là “ tre gìa măng mọc”. Tre cũng già, đốt tre bắt đầu khô đi, nức nẻ, lá đã rơi rụng nhiều, nhìn vào đã thấy héo úa. Tôi nhìn lại bản thân tôi cũng vậy thôi. Da đã bắt đầu có những nếp nhăn, tóc đã muối tiêu, và con người đã mõi mệt. Ngẫm nghỉ đến lời Phật dạy “sanh lảo bệnh tử” đã là người hay là cây cối có ai tránh khỏi không, tre gìa măng mọc, con người đến ngày nào đó rồi cũng phải ra đi. Quê chồng tôi có giòng sông dài và dễ thương, giòng sông mà tôi vẫn nói đùa với chồng tôi đây là giòng sông định mệnh của hai đứa chúng mình. Mỗi lần về quê, chúng tôi vẫn đến bờ sông ngồi ngắm giòng sông êm đềm trôi chảy, tôi chợt nhớ đến câu nói ngàn xưa, cuộc sống con người “ ba chìm bảy nổi” ngày thơ ấu tôi không hiểu rõ câu nói đó, nhưng rồi với ngày tháng chồng chất, với nổi buồn lo cho cuộc sống, cho gia đình và những thăng trầm đã qua, tôi mới nhận thấy người xưa nói đúng, cuộc sống ít ai mà được suông sẻ, không ít nhiều cũng bị những vấp ngã và từ đó mới lấy ra những bài học để mà nghiệm đến lời Phật dạy trong mười điều tâm niệm. Giòng sông quê hương mình rất dễ thương vì có những khóm lục bình trôi nổi theo giòng nước. Nhìn bèo nổi hoa trôi, tôi lại nghỉ đến thân phận làm người, chúng ta có nên tin vào hai chữ “định mệnh” không và thật sự có “định mệnh” không, làm sao chúng ta trả lời câu hỏi này được, tuy nhiên chiếc giày có số, con người chắc cũng có cái gì đó đưa đẩy chúng ta, cái mà chúng ta vẫn gọi đó là “định mệnh”. Sông có khúc, người có lúc, hay là không ai giàu ba họ, mà cũng không ai khó ba đời. Tôi ngồi nhìn giòng nước lại nghỉ đến thân phận người đàn bà “ thân gái như mười hai bến nước, trong nhờ đục chịu”. Cái chịu đựng của người đàn bà thật đáng phục, cái chịu đựng rất kiên trì, và bền bỉ, người thì hướng về con cái để sống, người thì hướng về một cái gì thiên liên để mà câu xin ơn trên giúp sức, người thì tâm niệm Phật khi bị buồn phiền. Tại sao lại nói rằng mười hai bến nước mà không một, hai…hay là một con số nào đó. Có phải chăng một năm có mười hai tháng, hay là chúng ta có mười hai con giáp và nếu chúng ta sanh vào con nào đó thì sẽ vuớng vào khó khăn vì tuổi tác chăng. Giòng sông vẫn lờ đờ trôi, tôi lại hình dung ra hình ảnh của người đàn bà đang chèo chiếc ghe nho nhỏ, trên đó có mấy đứa con dại, giòng sông vẫn vô tình, khi chảy nhẹ nhàn và khi ồ ạt, người đàn bà đó phải cố gắng giữ con thuyền không bị lật đổ, dầu cho nước có đục hay trong,dầu có qua bao nhiêu sóng gió, miễn sao đưa các con đến bến an toàn và thành công. Thuyền một khi đã cặp bến , các con đã lên bờ thì người mẹ mới nở được nụ cười sung sướng, lòng an lạc và tâm tịnh yên. Tôi trở về thăm làng cũ vì e ngại rằng với tuổi tác tôi không còn sức khoẻ nửa. Tôi ghé thăm bụi tre, bui tre đã nảy nở quá to, quanh tre có nhiều cây lớn bé làm như xum xuê che chở cho cây tre già. Tôi không chen vào để ôm tre được nửa mà chỉ nhìn để nói với tre chúng mình vẫn may mắn còn gặp được nhau. Tre cũng như tôi già theo năm tháng, tre cũng như tôi con cháu đầy đàn, tre cũng như tôi đến ngày nào đó cũng phải ra đi. Tôi nhìn bầu trời xanh, có những cụm mây trắng, mây vẫn bay, giòng sông nuớc vẫn trôi và tôi thầm thì nói với tre: cuộc đời …“Như cơn gió thoảng”.. Võ thị Đồng Minh
Back to Top