free hosting   image hosting   hosting reseller   online album   e-shop   famous people 
Free Website Templates
Free Installer

Truyện Ngắn    Đồng Minh's Blog


Đồng-Minh

Thư từ "miệt dưới" :
    Lá thư "bâng quơ”

         - Thư số 20 :
Ở đợ trần gian…



Lá thư " bâng quơ ”
từ Melbourne Australia ;
Down under.


         Ở đợ trần gian…

Down Under. 4-Sep-2007

Ngày xửa, ngày xưa chúng ta vẫn sợ hơi, sợ bóng gió của một người mà chúng ta không biết người đó là ai, nhưng khi nghe tên thì vẫn sợ. Đó là NGỌC HOÀNG Thượng Đế.

Cái Ông Ngọc Hoàng này có Papa, Maman không, chả ai biết, ai đã cho ông ta cái tên hơi “feminine” NGỌC cũng không ai biết. Mình cũng không hiểu ông ta có “vấn đề” gì với cái tên “ demi-saison” này không nửa. Nhưng thôi cho qua, tên nào bây giờ cũng được cả.

Sở dỉ mình nhắc đến chàng Ngọc Hoàng cũng vì liên quan đến Giáng Ngọc. Theo cái trí óc nhỏ bé thì mình nghỉ chữ Giáng là bị hạ bệ, nghiã là bị phế thải, Ngọc là viên ngọc quý. Cái này cũng hơi khó hiểu, đã là ngọc thì ai dám đem vứt vào thùng rác. Ngọc lúc nào cũng là một loại đá quý. Các bạn hãy nhìn bàn tay ngọc ngà của các bà, ai cũng đeo một vòng ngọc xanh mướt trên cườm tay. Người thì khoe ngọc nước nho, nước lý, nước trong veo… nếu đeo mà có bị nức nẻ, thì cũng đem ra tiệm vàng nhờ họ vá cho, bàng cách cắt từng khúc và nối liền bằng sợi chỉ vàng.

Vậy thì tại sao Ngọc Hoàng của chúng ta lại đặt tên cho một tỳ nữ là “Giáng Ngọc’? Thì ra tục truyền rằng khi đứng hầu cận ngài, em Gíáng Ngọc không biết có too busy thả dê, liếc ngang, liếc dọc mà làm bể chén ngọc của ngài, nên ngài bèn sùng gan, nổi cơn tam bành, lấy cây gậy thần chỉ một cái, trời bèn tách mây ra, cho một lỗ thủng nhỏ, Ngọc Hoàng đá một cú nhẹ nhẹ cho em Giáng Ngọc rớt xuớng trần gian.

Chàng Ngọc Hoàng của mình cũng thuộc loại “sa văn”, trí thức. Phải gì chàng sanh trong giai đọan này mấy anh khoa học gia, đi chỗ khác chơi, vì cái “ Ozone Layer” đã có từ thuở khai thiên lập địa.

Nàng Giáng Ngọc té xuống trần gian, dỉ nhiên khóc lóc rầm rầm, vì tuy làm tỳ nử trên trời cũng sướng hơn bị hạ bệ. Nhưng ôi thôi , Ông già cũng ác quá, phải gì đá lọt vào nhà giàu thì em khoẻ quá, có người hầu người hạ, hét ra lửa, đây lại đá ngay vào hãng xưởng. Ban đầu nghe cái rầm, mấy anh em và ông manager cũng ngạc nhiên chạy đến xem. Thấy người đẹp đứng khóc lóc, manager bèn mời vào văn phòng, sau khi phỏng vấn không hiểu mô tê gì cả, nhưng cũng đưa form cho em để apply job.

Em đâu phải là người trần tục mà lo mấy cái chuyện ruồi bu này, ở trên trời ăn uống nhẹ lắm, vì ăn hương, ăn hoa, làm gì có mùi cá thịt như dân hạ giới. Manager hỏi có hộ chiếu không, cũng không, hỏi có điạ chỉ không, cũng không, cái gì cũng không cả, Manager thấy cũng tội quá thôi cho em làm lậu, cash in hand, tiền mặt .

Thật tội cho Giáng Ngọc, cả đời chưa biết mùi vị cuả chữ “ cày” tự nhiên Ngọc Hoàng oái âm thật, cho làm số con trâu. Rồi nàng lại chịu không nổi, khóc lên khóc xuống, mấy chị em trong sở nghe qua, cũng sực nhớ mình đã nghe ở đâu câu chuyện này rồi. Mọi người nhìn nhau, thông cảm, vì câu chuyện Giáng Ngọc này rất đuợc phổ biến qua cải lương hồ quảng, qua những câu chuyện cổ tích mình học ngày xưa, tuy nhiên không ngờ hôm này lại được đối diện với “nàng tiên nữ”.

Thế rồi sau cuộc bàn bạc, tất cả đều đồng ý hùn tiền để mua vé cho Giáng Ngoc đi …Trung Quốc , China. Sở dỉ tất cả đồng ý Trung Quốc vì chỉ có xứ đó phát xuất ra “NGỌC”.Có ngọc thì mua lại được tự do cho Giáng Ngọc, có nghiã Giáng Ngọc có quyền trở về trời, rủ bụi trần ai.

Khi đến Trung Quốc, chị em để cho Giáng Ngọc lựa chọn, nào nước lý, nước lê, nước nho, nước nhã…nước nào cũng có cả, mà điều lạ lùng muốn rồng, muồn vân nào, họ cũng làm cho mình.

Giáng Ngọc chọn lựa kỷ càng, không dám sơ xuất, vì đây là cơ hội nghìn năm một thuở. Giáng Ngọc mua cả một bao bự tổ bố, chị em cứ ngở Giáng Ngọc tham lam, nhưng nàng thỏ thẻ thưa rằng, em mua để “just in case”. Nghiã là nếu em làm bể thì có quick replacement, không sợ bị đá xuống trần tục nửa. Và ngoài ra cũng để tặng các tiên nữ nào lỡ tay làm bể sẽ đưa ngọc vào thế mà không sợ bị đá lọt vào lỗ hỏng Ozone Layer.

Thế rồi Giáng Ngọc cảm động từ giả các chị em để trở về tiên quốc. Tuy nhiên nếu đi tàu bay thì có lẽ sẽ gây khó khăn cho nàng, vì mua nhiều qua mà không khai báo thì không đóng thuế cũng sẽ gở lịch, nên quyết định cho đi bằng hỏa tiễn. Chỉ có vậy mới vượt không gian, vượt thời gian bay qua Ozone Layer, về đến Tiên quốc.

Cứ ngỡ đâu mọi chuyện đã yên đẹp, nghiã là nàng sẽ vẫn đứng hầu Ngọc Hoàng, và chàng vẫn hể hả với những cô hầu xinh đẹp.Tuy nhiên trong văn phạm của chúng ta có những chữ ngờ, nhưng nhị… but…pourquoi, parce que, mais oui, mais non…cho nên mới xảy ra lắm trò cười ra nước mắt.

Nàng Giáng Ngọc một hôm xuất hiện ngay chỗ factory ngày mới hạ thế. Các chị em may có giờ tea break, nghe tiếng khóc tỉ tê ai oán, chạy ra cổng thấy em gái hậu phương đứng chờ đó. Hỏi tại sao thì mới biết tình thế không được ổn định trên cung hoàng.

Sự thể là vì khi nàng đem ngọc về, Ngọc Hoàng rất hả hê vui mừng, vì không những buy one get one free, mà đây Giáng Ngọc lại quá rộng rải đưa hết cho chàng lựa chọn.Chàng thấy đủ màu đủ sắc chàng khớp, và nằm đêm gát chân gát tay lên trán, chàng suy nghỉ, ờ nhỉ tại sao mình không làm “bizinét”.

Cả một vũ trụ bao la, mà chúng sinh lại ưa thích …lên thiên đàn hơn là xuống điạ ngục. Vậy thì tại sao mình không mời một anh “tầu vị yểu” lên đây để làm financial adviser cho mình.

Cứ tên nào muốn vào thiên đàn là phải mua một chiếc vòng, không phân biệt trai gái. Thôi mình cứ tính nhẩm sơ sơ cũng đã ra con số.

Thế là đương sự đi với tiên nữ qua ngõ hẻm của Ozone, ghé thăm anh tàu phù. Nàng Giáng Ngọc lại acting interpreter, vì nhờ ở trần gian tuy không bao lâu, nhưng cũng đã học được ít mánh khóe và dăm ba chữ ngoại ngữ.

Ban đầu ăn chia 3/7, hay 4/6 đề huề, nhưng rồi cũng vì lòng tham vô đáy, chàng bèn “mời nàng ra …ngoại ô đèn vàng”.

Nhưng thôi đó chỉ là sự tích tại sao nàng phải trở lại trần gian. Các chị em nghe vậy đều dựt mình hết sức ngăn cảng, vì cõi trần đầy ưu phiền, cõi trần lắm thương đau. Đứng ở ngoài cái gì cũng đẹp cả, nhưng vào vòng thì đúng như đề tài đưa ra “ Nợ trần”. Tuy vậy có bao giờ ai nói mình thèm nghe, chỉ khi nào tay nhúng vào nước có phỏng tay thì ôi thật đúng vậy nước nóng quá thì đã muộn rồi, tay đã có vết thương, hay nói văn hoa hơn đã nhúng chàm.

Thế rồi Giáng Ngọc nhập cuộc vào vòng lẫn quẩn, đã biết hát những bài hát “có người hỏi tôi hay ca bài sầu nhớ hay ngắm trăng mờ hoàng hôn…” hay là lòng tan vỡ khi ngân ca “ ai đâu hay được biết được tình yêu, đường đi vào yêu …”hay là ngồi thờ thẩn trước chiếc máy computer chờ meo của chàng. Rồi lại biết “thuở học trò làm thơ vu vơ, thức bao đêm làm thơ rồi đợi chồ.”

Mấy cái lẩm cẩm ruồi bu đó, Giáng Ngọc đã thông qua hết và rồi cũng như mọi người con gái khác “lấy chồng”. Ngày đám cưới vì là dân mới nên anh chị em thấy vậy muốn mời đông đông để…có chút tiền lời hai em sắm sưả. Đàn chị cho người đại diện cầm một đóng cạt ra đường hể gặp ai thấy mặt quen quen là cười tình và mời đi dự ngày vui của em nó. Rốt cuộc cũng moi đâu ra được năm sáu trăm người, mà khổ nổi chả ai biết ai, mà còn phải tự tìm bàn để an toạ.

Rốt cuộc lỗ vốn vì anh em thấy ba cái vụ mời mọc quen rồi, tộị gì không đi ăn, mà cho tiền thì mình là dân thất nghiệp, pension, tiền để về Việt nam du hý, tội gì lại đóng hụi chết .

Đây là món nợ đầu tiên trong đời Giáng Ngọc. Nàng vẫn nghỉ, thôi kệ còn sức còn cày, lo gì. Vì sống trong cảnh “trần gian tội lỗi” nàng cũng như mọi người con gái khác ham xe đẹp nhà to. Ngân hàng tư, ngân hàng công, chỗ nào có thể mượn được nàng chơi luôn, điếc không sợ súng. Thật sự chẳng qua, nàng là lính mới, mấy anh cứ dụ nai, cứ mua đi okay không sao cả, từ từ rồi trả cũng được mà.

Nợ lại chồng chất, lương tiền cày sâu, cày cạn cày cả tuần, overtimes lia chia, đầu bù tóc rối, mà sao tay không vẫn hoàn tay không. Mới thấy tiền đó, mà từ từ có chân chay trốn đâu chả cầm lên được mà đếm, cầm lên mà sung sướng, để ngửi mùi vị của đồng đô la.

Nợ này chưa xong lại có nợ khác đưa đến, mà cái nợ này khổ nỗi rất là khó giải quyết ; nợ tình cảm. Chồng của nàng xin phép vợ về Việt nam thăm mẹ già, chàng ca con cá sống vì nước, ca rất hay, làm nàng mũi lòng để chàng ra đi. Chuyện lạ là cứ tối tối chàng điện thoại cho ai, mà nếu nàng có hỏi, chàng chỉ trả lời: mẹ đau nặng và muốn anh trở về thăm.

Thế rồi chàng không quất ngựa truy phong, hay làm chàng sở, những cầm tay nàng mà nói rằng “thôi nhé nghe em, mình xa nhau từ đây, thôi nhé nghe em mình xa nhau mãi maĩ, anh về cuối chân mây, em một mình ở lại,câu chuyện tình tôi nhận hết chua cay”, và chàng ra đi. Chỉ nhẹ nhàng vậy thôi.

Nàng cũng không buồn nhiều, vì “ôi cái nợ nần níu lấy ta”, nàng phải declare bankcruptcy. Trở về thực tế đau thương, nàng lại phải chung chạ ở share room. Phiền toái quá. Nghỉ laị những ngày ở cung tiên, tuy lâu lâu Ngọc Hoàng moody có xìnẹt, thì thôi có lẽ Ngọc Hoàng cũng bị middle crisis nó hành hạ ngài,tuy nhiên nếu biết ý ngài ham vui, đóng một vở kịch diễn tuồng “tại sao sơn nữ Phà ca lại buồn”, hay là bắt chước các cô nhảy múa rầm rầm trong mấy video, nhưng dầu không có tình yêu, không cá thịt , chỉ ngửi hương, ngửi hoa cũng đủ no, thì thôi Giáng Ngọc quyết định quỳ lạy Ngọc Hoàng cho về trời.

Ở trần thế ăn đồ spicy làm da mặt xấu xí, mặt tàn nhan đầy ứ cả, Giáng Ngọc cũng ven vét gia tài, qua Texas để làm một nghĩa cử đẹp cuối cùng: total make over, sửa sắc đẹp. Mua vé về Việt nam xin vào gặp manager của đoàn cải lương hồ quảng, năng nỉ để được một bộ đồ tiên nữ thước tha, và bay trở về xứ kanguru từ giả các chị em.

Giáng Ngọc em thương của các chị, các chị đã đưa em về trời vào một đêm không trăng sao, đêm trời trăng gặp nhau và yêu thương nhau, đêm nguyệt thực. Các chị cũng sợ em phiền toái với hải quan, nên đã lặng lẽ xin Tổng Thống cờ hoa cho em đi ké phi thuyền Apolo. Các chị cũng đã tặng em điện thoại di động để khi khẩn cấp em gọi hay SMS cho các chị,

Giáng Ngọc em yêu, ra đi chị có dặn rằng :

Cõi tiên thì ở,
Cõi trần thì không.


Võ thị Đồng Minh

Back to Top