Thư từ "miệt dưới" : Lá thư "bâng quơ” - Thư số 21 :Lục bà bà…
Lá thư " bâng quơ ” từ Melbourne Australia ; Down under. Lục bà bà…
Down Under. 25-01-2008
“ Tui thật xấu hổ, em già mà không nên nết”…đó là lời Ông chồng xồn xồn của tui bình luận. Tui bèn tức quá hỏi chồng yêu chồng quý của tui, tui làm gì mà ông nở lòng nào chê tui là không nên nết. Chồng tui than rằng, thật là khó chịu, em dạy học trò tại sao cứ đến số SÁU là em cho qua số bảy, vậy un, deux, trois, quatre, cinq, …rồi nhảy qua sept, vậy SIX em bỏ đâu. Ngay cả “inglít” cũng vậy, cứ five rồi chạy qua seven, tại sao six đâu rồi. Tui cũng biết lỗi, nhưng làm sao giải nghiã cho ông chồng tui biết tui sợ số Sáu, vì tui đang ở tuổi “luc bà bà”. Tui nhìn bàn tay của tui, mỗi bên có năm ngón, bài thơ “ Năm ngón tay” của Nguyên Sa tôi vẫn thuộc lòng, và rồi ngẫm nghỉ tại sao ông ta chỉ nói năm ngón mà không nói cả mười ngón? …lại còn kết luận “ Em còn ngón tay nào để giữ lấy tay anh”…phải chăng “ Năm ngón tay” là tượng trưng cho tuổi 50, lứa tuổi 50 thì vẫn còn sung sức để mà “đeo nhẫn, tô môi, đánh phấn, chảy đầu, đếm tiền,lái xe, thử coớc xê, cài khuy áo…” lứa tuổi “lục bà bà”qua bàn tay kia, ngón thứ sáu, thì …ôi thôi mệt quá, xéo đi cho bà nhờ.Voilà. Ai hơi công nào mà “ em còn ngón tay nào để giữ lấy tay anh”. Tuổi này tui mệt quá, tui lo cho tui còn không nổi, thì tui còn giữ ông chồng già làm gì cho mệt. Thật ra tánh tui vẫn thích vui đùa, nghịch phá, có lẽ cũng muốn được chú ý nên lâu lâu cũng làm bộ “ta đây” một tý cho oai. Cinq, six, đít đu..who cares!!!, già thì phải chấp nhận mình già, chuyện gì làm bộ e thẹn “ em chả, em chả” mà lòng thèm muốn thắt họng. Tui cũng nói thật tui Lục bà bà plus một lần, hai lần, ba lần, bốn lần…vậy đó, cứ việc cộng cho tui mà đừng trừ, mà có muốn trừ cũng không làm sao trừ nổi, chỉ có “un point final” leo bàn thờ ngồi thì lúc đó mọi việc sẽ lắng động. Phi tuổi tác, phi lão hóa. Đó thấy chưa, con tim tui chân chính không bao giờ biết nói dôí. Tuổi Lục bà bà cũng thú vị lắm chứ. Đi đâu cũng được kính lão đắc thọ, đứa nào không nhường cho bà thì thuộc loại Ôi chao ơi thật là vô học thức, con nhà vô giáo dục, tui cũng không biết tại sao laị la rầy chúng nó, tuổi trẻ cứ bắt chúng nhường nhịn mấy bô lão chậm như rùa bò thì còn làm ăn gì nửa. Thế giới tuổi trẻ too busy making money, không có thì giờ để nghỉ đến chuyện sanh đẻ, thế giới chỉ toàn các bô lão thì buồn lắm. Mà như vậy tui sẽ bị unemployed, không có cháu bồng bế cho vui, không có cháu để mà mùa lạnh ôm chúng ngủ để cha mẹ chúng đở tiền vặng lò sưởi. Không có tụi nhỏ làm sao tui có đủ tiền đi chơi, nhờ chịu khó giử trẻ vậy mà một công hai việc, tui cũng có tý tiền còm đi về Việt Nam để du hý.. Tui ở xứ Úc, có vào tiệm ăn thì họ cũng đối xử bình thường, nghiã là cũng có một chút gì kính lão ông ông và lão bà bà. Cặp mắt họ nhìn tụi tui nhiều thiện cảm hơn. Họ nghỉ tụi tui muốn enjoy life nên cũng muốn cho một không khí ấm áp, hay là họ nghỉ đến cha mẹ họ, tui cũng chả hiểu, nhưng rất lịch sự. Nhiều người còn kéo ghế cho tui ngồi nữa chứ. Xem vậy cũng đã lắm. Tuy nhiên tụi tui đang ở Việt Nam, ôi sao mà họ “quý” lão ông và lão bà quá. Tui đi đâu cũng được gọi bằng “ bà, má, bà ngoại ( không gọi là bà nội, vì có lẽ chữ đó không được lịch sự gì cho lắm, như có rủa ai cũng nói là “thôi đi bà nội” có lẽ vì vậy mà họ tránh gọi các lục bà bà là …bà nội ). Tụi tui đi bụi đời ở Việt Nam cũng khá nhiều, đi đâu cũng được cưng chìu nên sướng lắm. Nhìn lui nhìn tới cũng thấy rất ít bô lão đi lang thang, vì vậy tụi tui được xem như là khách quý. Tây ba lô loại hiếm có. Tuy nhiên đôi lúc cũng làm tui cụt hứng vì mấy cô bảo “ bà đừng ăn món này, cứng lắm bà không còn răng để nhai..” làm cho tui sức nhớ à, mình đã “trăm lá” không còn jeune nửa. Hay là đi Chùa Hương, các cô cứ đeo theo mà nói “ má ơi để con dìu má lên nhé”. Tui cũng thấy “ nhột nhột” không hiểu mình gìa cở nào mà đòi dìu mình đi. Ngày nào tui cũng đi bộ cả 5 đến 6 cây số. Tui cũng đi bơi lội lia chia. Còn cái vụ “đớp hít” thì tui cũng tới luôn bác tài, bạn chồng tui chơi bia Sàigon màu xanh hay màu đỏ tui cũng làm luôn, sang thì “ Ken “ ( Heinneken ) thì cũng okay hay rượu ngâm rắn, cắt kè, thằng lằng đứt đuôi…tui cũng chơi luôn . vậy mà không hiểu sao…vẫn không giấu được tuổi già. À thì ra tui ngẫm nghỉ có một cái mà mình không thể giấu được là …tuổi đời, voila. Tui nhớ tui đọc ở đâu đó, nói rằng Tần Thủy Hoàng đi kiếm thuốc trường sinh bất tử, tên thầy thuốc nào lớ xớ là …allez moi couper la tête của toi. Võ Tắc Thiên cà ngọc trai nát ra mà uống để không bị lão hóa. ( tui nói nhỏ nhỏ thôi, tui đây cũng họ Võ, mà tui cũng lén lén ông chồng gìa của tui mua ngọc trai về nghiền nát không dám uống mà …thoa mặt , tuy nhiên vì lý do mấy anh “ made in Chinois”nhúng vào chất hóa học để làm ngọc trai, nên mặt của tui thành…da cóc…ôi thật chán nản làm sao, tui lại phải book vé tàu bay qua Texas để nhờ người chị em Thẩm Mỹ Viện mát tay, lấy máy tối tân cà da mặt cho tui. Tui về quê chồng , chồng tui ngày xưa nghe đâu mài “lũng đít quần “ở trường cũ.( Tui ưa xài chữ “to lớn” lũng đít quần thì có lẽ học ở trường đó lâu lắm, ngồi lên ngồi xuống ,nhà thì nghèo có lẽ chỉ có một hay hai cái quần xã giao ). Bạn bè nghe tụi tui về mừng lắm, tổ chức “Mini Hội Ngộ”, nghiã là tên nào chưa ngáp ngáp thì mời đến để…xem mặt nhau. Tui cũng đi dự, vì xuất giá tòng phu, chồng đâu vợ đó. Thật buồn cười chỉ có mỗi mình tui là “Nữ tướng”, ngoài ra chỉ thấy “ Tướng công”.Tui hỏi ra thì mới biết mấy ông bị thê nhi kèm kẹp nên muốn tý tự do, thở không khí” trong lành”. Mấy chàng xồn xồn , NON ! Tui phải dung danh từ Franke “ Les Vieux”, vì tên nào cũng gần tuổi bảy mươi, hay là 66, 67 plus. Tuy nhiên tui ngắm nhìn những chàng “tóc bạc da ngâm, răng rụng”. Có chàng thì đầu của chàng “ phi đạo chạy dài anh cất cánh bay nhanh” , tui diễn nôm là …mấy con chí chúng nó kiện vì đầu sao mà..trống trơi à…không còn một sợi tóc. Có chàng nói “thều thào” như ca sĩ nào đó tui quên tên, thều thào không phải vì e thẹn mà vì NO MORE răng, hàm răng gỉa vứơng víu nên thôi anh không mang vào, sẽ thều thào nói chuyện thầm thì trong tai em, xem vậy vừa tình tứ, vừa một công đôi chuyện. Tui đề cập đến mấy chàng vì ối zời ơi mấy chàng cứ ngỡ mình còn ngon, mèo cứ khen mèo dài đuôi, “ anh ấy còn phong độ lắm đó chị. Coi chừng về mấy em rướt đấy nhé”. Tui vì lịch sự cũng dạ dạ , em cám ơn các anh dạy bảo, tuy nhiên cho tui “mẹt xà lù “ nhé, vì tui có “trăm lá” thì mấy ông cũng “tra lắm” we are same same…làm sao mà trẻ và phong độ được khi tuổi đã gần thất thập nhi lai ? Mà thôi tui cũng giải quyết lịch sự và êm đẹp: em nhờ các anh nhé, giữ hộ giùm chồng em” Ohlala!!! Con gà rôti…lời nói không mất tiền mua, mấy anh ưỡn ngực , làm anh hùng hào kiêt, thiếu điều làm Tạt Dăng vỗ ngực rầm rầm, tui sợ quá bảo mấy anh thôi thôi chuyện đâu còn đó cho em xin. Tuy nhiên vì đã lỡ làm anh hùng Xạ Điêu, quân tử nhất ngôn nên đành phải tuyên bố: “ chị yên tâm có tụi tui .( già rồi có nảy ngực ra để phô trương lực lượng thì làm sao hùng hậu, chỉ như chiếc xe Honda xì bánh). Xem vậy tuổi già cũng thú vị lắm, lục bà bà sau những năm chinh chiến làm Trưng Trắc Trưng Nhị cầm gươm cởi voi diệt quân nhà Hán, bây giờ tuổi già phây phả…ngồi đấy không xơi trầu, không nhờ người đấm bóp ( chỉ vì bỏ tiền ra vào massage là xong ngay) tuy nhiên có chàng uy nghi bên cạnh, chỉ cần “ anh ơi mình đi nghe nhạc nhé” anh mà từ chối không có lý do gì thì chết với bà. Đó là cái thú vị duy nhất để trả thù “ dân tộc” sau những năm làm Táo Bà. Et voilà, câu chuyện nào cũng phải chấm dứt. PS : Tui viết từ 25-1-2008 mà đến ngày 3-4-2008 mới xong. Võ thị Đồng Minh
Back to Top