( BBT : Ý kiến bày tỏ ở đây là của các tác giả, không nhất thiết phản ảnh quan điểm của Võ Tánh Website.) --------------------------------------------------------------------------------------- Câu chuyện về Phương Nam ! Trần Nghi Hoàng Từ hơn hai tháng qua, trên tuần báo Lẽ Phải có đăng loạt bài viết của một tác giả ký bút hiệu Phương Nam, và đến nay vẫn còn đang tiếp tục đăng. Tuy nhiên, số báo tuần trước (#284, ngày 16 tháng 12 năm 2004), Lẽ Phải đã chẳng đặng đừng, tạm ngưng một kỳ loạt bài của Phương Nam. Thay vào đó là bức thư ngỏ của ông (Phương Nam), gửi Quốc Hội, Chính Phủ của cái Nhà Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Những quý độc giả nào đã có theo dõi loạt bài của Phương Nam thì rất là tiện cho tôi nói chuyện tiếp. Nhưng để quý vị chưa có dịp biết đến loạt bài này, mà tòa soạn Lẽ Phải đã chọn một cái tên chung là: “Vấn Đề Việt Nam”:, gồm 5 bài viết của Phương Nam theo thứ tự như sau: 1. Việt Nam Đất Nước Tôi. (.pdf) (6/2000) 2. Việt Nam Và Sự Đổi Mới (4/2001) 3. Suy Nghĩ Về Nhận Thức Lại (6/2001) 4.Viết Về Chủ Tịch Hồ Chí Minh (7/2001) 5.Viết Tiếp Về Nhận Thức Lại (8/2001) Câu chuyện về Phương Nam, mà gần đây tôi mới biết tên thật là Đỗ Nam Hải, sinh năm 1959 tại Hà Nội. Đã tốt nghiệp đại học ở Australia ngành kinh tế ngân hàng. Như lịch trình những bài viết tôi đã kê bên trên, chúng ta thấy từ giữa năm 2000 cho đến giữa năm 2001, người thanh niên tên Đỗ Nam Hải, với bút danh Phương Nam đã liên tục viết 5 bài, phân tích và đặt những vấn đề với nhà đương quyền Việt Cộng hiện nay. Ngay những cái tít bài đã là đầy vẻ “kiếm chuyện”: -Việt Nam Đất Nước Tôi nghe không thể nào lọt tai Nhà Nước Việt Cộng. Việt Nam phải là Đất Nước Của Nhân Dân. Cái tít của tác giả Phương Nam, chưa chi đã biểu lộ rõ ràng tính chất “cá nhân chủ nghĩa”. -Bài thứ hai, Việt Nam Và Sự Đổi Mới: Lại càng là một thái độ phản động không tha thứ được! Đổi mới tức là thay đổi những cái đang có. Mà những cái đang có là của Đảng, của Nhà Nước. Nói nôm ra ra – Những cái đang có đó chính là Đảng và Nhà nước Việt Cộng. Phương Nam muốn đổi mới, tức đồng nghĩa với muốn… “xóa bàn Nhà Nước và Đảng Việt Cộng”, để đưa thứ gì khác vô thì chưa biết! -Bài thứ ba: Suy Nghĩ Và Nhận Thức Lại, là một cú chạm nọc khó bề biện giải! Những sự vụ như Xét Lại, Nhận Thức Lại là chuyên nghề của Đảng và Nhà Nước Việt Cộng ta. Cái ông thanh niên Phương Nam chả biết gì, đòi lấn ranh, dẫm chân của “chính quyền” là quá bậy! -Bài thứ tư mới là “vấn đề” lớn trong các thứ vấn đề linh tinh khác: Viết Về Chủ Tịch Hồ Chí Minh. Làm tượng Hồ Chí Minh đã có điêu khắc gia Diệp Minh Châu độc quyền. Còn viết về Hồ Chí Minh, ngoài anh chàng vô hình Trần Dân Tiên ra, anh nhà văn nhà viết nào lạng quạng muốn xâm lăng vô đề tài này cũng phải “đăng ký” với Đảng và, nếu được chấp thuận mới nên viết! Phương Nam du học bên Úc, sau khi tốt nghiệp chẳng muốn vô một ngân hàng nào đó của Australia làm việc. Lại nhì nhằng viết năm bài gây chuyện với Nhà Nước và với Đảng Việt Cộng. Lẽ Phải đăng vừa hết bài thứ ba, đang chuẩn bị đăng bài thứ tư thì có chuyện! Mà không có chuyện mới là lạ! Trong bài viết của Phương Nam về Hồ Chí Minh, có vài đoạn như sau : “Tài Liệu Giáo Dục Công dân Lớp 7, NXB Giáo Dục năm 1997, trang 53 có một bài đọc thêm nhan đề: Tinh Hoa Của Dân Tộc Việt Nam Góp Phần Vàò Tinh Hoa Thế Giới, nội dung khẳng định một sự kiện là: Vào năm 1990, nhân dịp kỷ niệm lần thứ 100 ngày sinh của Hồ Chủ Tịch, Tổ Chức Giáo Dục, Khoa Học và Văn Hóa của LHQ, tức UNESCO (United Nations Educational, Scientific, anh Cultural Organization), đã ra một nghị quyết công nhận ông là danh nhân văn hóa thế giới. Trong đó có đoạn “… Chủ tịch Hồ Chí Minh là một hiện tượng kiệt xuất về quyết tâm của cả một dân tộc, đã cống hiến trọn đời mình cho sự ngiệp giải phóng nhân dân Việt Nam, góp phần vào cuộc đấu tranh chung của các dân tộc vì hòa bình, độc lập dân tộc, dân chủ và tiến bộ.” (trích Nghị Quyết UNESCO, sách đã dẫn) Trong bài Chủ Tịch Hồ Chí Minh, Danh Nhân Văn Hóa của Nhân Loại, bộ trưởng ngoại giao Nguyễn Dy Niên, nguyên chủ tịch ủy ban UNESCO Việt Nam, viết vào tháng 5 năm 2000 vừa qua cũng tiếp tục khẳng định như vậy. (Xem :http://cpv.org/hochiminh/cuocdoisunghiep/docs /nguyendynien-danhnhanvanhoa.htm) Dù có ý đọc kỹ nhưng tôi không thấy cả hai bài viết trên ghi cụ thể đây là nghị quyết số mấy? Ký ngày nào và ai đã ký nó? Như thông thường đối với việc trích dẫn một nghị quyết quan trọng như thế…” (Phương Nam – Viết Về Chủ Tịch Hồ Chí Minh) Rõ ràng cái ông Phương Nam này là tay kiếm chuyện! Vạch lá tìm… sâu. Những thứ như Nghị Quyết này nọ của Thế Giới, của Liên Hiệp Quốc được mang vào chương trình Công Dân Giáo Dục Lớp 7 cho con nít nó học, hay bỏ vào những trang web “giáo dục nhân dân” thì … sao lại chả được! Ông Phương Nam cứ nhất định đòi… cho ra cái Nghị Quyết của UNESCO ký tấn phong Hồ Chí Minh là Nhà Văn Hóa Thế Giới nó số mấy, ký ngày nào. Tụi nhỏ lớp 7 và nhân dân ta nói chung, ít có ai quan tâm hay… dám quan tâm đến những chi tiết “tối cấm” như vậy! Cũng y chang như chuyện “Chống Tham Nhũng” hiện nay trong nước, là của cơ quan Nhà Nước và Công An họ lo. Những người dân ngu khu đen bình thường không nên lý vào mà mang họa như cái ông Nguyễn Thụ nào đó, ở quận Hoàn Kiếm Hà Nội… Đã vậy rồi thôi đâu, sau khi cứ nhất định không tin là UNESCO đã ký Nghị Quyết tấn phong Hồ Chí Minh làm nhà văn hóa thế giới, ông Phương Nam ta còn gùn ghè gây hấn tiếp: (Chú thích, tôi chỉ xin trích vài đoạn tượng trưng. Vì những “vấn đề” Phương Nam đặt ra để gây hấn với Nhà Nước Việt Cộng… thì… không kề xiết!) “1-Có phải trước khi xuống tàu buôn Pháp làm phụ bến vào ngày 5 tháng 6 năm 1911 thì chàng trai 21 tuổi Nguyễn Tất Thành, với tên mới là Văn Ba đã có sẵn ý định ra đi tìm đường cứu nước hay chưa?. . . . . . . . . . Tuy nhiên nó lại mâu thuẫn với một sự kiện sau do những tài liệu ở nước ngoài viết rằng: “Ngày 15 tháng 9 măm 1911, khi vừa đặt chân đến cảng Mác-Xây (Marseille) – Pháp, tức là chỉ sau 3 tháng sau khi rời bến Nhà Rồng – Sài Gòn thì anh Thành đã vội viết đơn xin được vào học nội trú Trường Thuộc Địa (Ecole Colonial). Nhưng đã bị nhà trường từ chối với lý do : (xin miễn chép lý do ra đây, vì thấy không cần thiết lắm. TNH) (lá đơn này do ông Nguyễn Thế Anh sưu tầm được trong văn khố Pháp ngày 2 tháng 2 năm 1983, có sao chụp lại cẩn thận. Cũng cần lưu ý rằng: theo những tài liệu trong nước thì Trường Thuộc Địa là nơi chuyên đào tạo những tên Việt gian phản động, tay sai của thực dân Pháp lúc bấy giờ.” (Phương Nam – bài đã dẫn) Đến đây thì chắc mọi người đã thấy là Phương Nam… hết thuốc chữa. Thần tượng của nguyên một cái Đảng, nguyên Một Cái Nhà Nước để Nhân Dân chiêm bái, mà Phương Nam cứ nhất định đòi “bạch hóa” tiểu sử với lại lý lịch. Tiếp theo đó, Phương Nam còn làm bộ đặt giả sử: “Giả sử câu chuyện trên là có thật thì sẽ có thêm một câu hỏi hệ quả là: Nếu năm 1911 Trường Thuộc Địa chọn anh Thành, thì 9 năm sau anh có còn chọn con đường của Lenin cho cách mạng Việt Nam nữa hay thôi? (theo suy luận chủ quan của tôi (tức Phương Nam) thì có lẽ là anh Thành sẽ… thôi!) (Phương Nam – Bài đã dẫn) Người mà Đảng và Nhà Nước Việt Cộng “bắt” cả một dân tộc Việt Nam phải xưng tụng là Bác Kính Yêu. Phương Nam cứ lè phè gọi là “anh Thành” này, “anh Thành” nọ ! Lại còn đặt những câu hỏi…. Mà lý ra, không nên và không thể đặt được. Nhưng đâu đã hết. Phương Nam còn được đà làm tới luôn : “Phải chăng lý do chính rời nước ra đi của anh Thành là bởi trước đó một năm, trong gia đình anh có một biến động lớn đã diễn ra? Đó là: Năm 1910, cha anh là ông Nguyễn Sinh Huy, tức cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc (1863 – 1929), tri huyện Bình Khê – Bình Định, trong một cơn say rượu đã sai người đánh chết anh nông dân tên là Tạ Đức Quang bằng roi và gậy. Sở Mật Thám Pháp sau khi điều tra xong đã kết ông vào tội ngộ sát khi đang say rượu. Hội Đồng Nhiếp Chánh tại Huế sau đó đã ra quyết định kỹ luật ông: hạ bốn bậc trong ngạch quan thời bấy giờ, bị triệu hồi vế Huế, rồi cuối cùng bị sa thải luôn. (Bà Thanh con gái ông cũng kể: ông là người nghiện rượu nặng, hồi nhỏ bà vẫn bị bố đánh rất đau bằng roi, có khi còn quẳng cả roi đi để đánh bằng tay). Một số tài liệu lịch sử trong nước thì viết rằng : “Cụ Sắc nhà nghèo, ham học, thông minh, thi đậu phó bảng, “bị ép” ra làm quan. Có lần cụ nói: “Quan trường là chốn nô lệ trong những người nô lệ, lại càng nô lệ hơn.” Cụ thường làm những việc trái ý bọn quan lại, nên bị cách chức.” Như vậy là giữa hai nguồn tài liệu đã có những mâu thuẫn lớn cần làm rõ, nhất là lý do ra khỏi chốn quan trường của ông (Nguyễn Sinh Sắc. TNH)…. (Phương Nam – Bài đã dẫn) Những điều mà Phương Nam đòi hỏi, thực ra chỉ là đặt lại tầm nhìn lịch sử chân chính và huyền thoại. Phương Nam muốn những gì là huyền thoại phải được bôi xóa và trả lại cho Một Lịch Sử Thật. Những đòi hỏi này xem ra hợp lý hợp tình lắm đấy chứ! Nhưng nó lại chẳng hợp lý hợp tình chút nào, vì đối tượng mà Phương Nam gùn ghè với lại là Đảng và Nhà Nước Việt Cộng, một tập đoàn chuyên lấy “gian dối, lừa bịp” làm phương châm, và “thủ đoạn trấn áp bịt miệng” làm cứu cánh. Sau đó, Phương Nam lại còn tiếp tục “tra vấn” Đảng và Nhà nước Việt Cộng về cái ông tác giả Trần Dân Tiên mà hầu như người Việt khắp thế giới đều đã biết chính là Hồ Chí Minh tự viết về mình để… tôn xưng mình. Phương Nam hoạnh họe như sau: “Ai là người đã viết cuốn Những Mẩu Chuyện Về Đời Hoạt Động Của Hồ Chủ Tịch vào mùa Xuân năm 1948? Cuốn sách ghi tên tác giả là Trần Dân Tiên. Năm 1985, giáo sư Hà Minh Đức đã xuất bản cuốn Những Tác Phẩm Văn của Chủ Tịch Hồ Chí Minh, trong đó có đoạn : “… Đáp lại tình cảm mong muốn của đồng bào và bạn bè trên thế giới. Hồ Chủ Tịch với bút danh Trần Dân Tiên đã viết tác phẩm Những Mẩu Chuyện Về Đời Hoạt Động của Hồ Chủ Tịch…” (Hà Minh Đức, sách đã dẫn. Tr. 132. NXB Khoa Học Xã Hội, Hà Nội, 1985). Như vậy có nghĩa là tác giả Trần Dân Tiên và Hồ Chủ Tịch thực ra chỉ là một người. Giáo sư Nguyễn Khánh Toàn, người biết rất rõ ông tù những năm 1930s, khi cả hai cùng học tập vàlaà việc tại Liên Xô đã viết lời tựa cho cuốn sách cũng đã khẳng định như vậy….” (Phương Nam – bài đã dẫn) Viết năm bài, đặt toàn là những vấn nạn hóc búa cho Đảng và Nhà Nước Việt Cộng. Rồi sau đó thơ thới hân hoan về Việt Nam sống và làm việc. Đỗ Nam Hải che mắt “nhà đương cuộc” được một thời gian. Nhưng rồi với cá tính hay “kiếm chuyện và gây hấn” với Đảng và Nhà Nước, Phương Nam nhất định không… yên thân. Hơn hai tháng gần đây, ông gần như liên tục bị công an vừa “bắt cóc”, vừa mời triệu đi để thẩm vấn. Tình hình này tôi (TNH) đã được bạn hữu cho biết đều đặn. Và cuối cùng, Phương Nam lại bộc lộ chân tướng và vừa quyết liệt vừa “ngây thơ” viết thư cho Quốc Hội và Nhà Nước Cộng Sản Việt Nam, yêu cầu mở một cuộc trưng cầu dân ý để hỏi toàn dân có muốn một chế độ dân chủ đa đảng hay không? Nhận được bức thư gửi Quốc Hội và Nhà Nước Việt Cộng của Phương Nam tức kỹ sư Đỗ Nam Hải, công việc đầu tiên của tôi là nhất định phải đăng ngay bức thư này. Tức là dành số trang mà hơn hai tháng qua đăng năm bài viết của Phương Nam để đưa bức thư lên. Tin mới nhất nhận được, từ trang web của Vietbaoonline như sau : “Một Nhà Văn Gửi Thư Quốc Hội: Hỏi Ý Toàn Dân Về Đa Đảng. Nhà Văn Phương Nam Đã Bị Công An Bắt Cóc, Tra Vấn Nhiều Lần Sàigòn - Một nhà hoạt động dân chủ từ Sàigòn đã gửi thư lên Quốc Hội CSVN, yêu cầu mở cuộc trưng cầu dân ý để hỏi toàn dân có muốn một chế độ dân chủ đa đảng hay không. Lá thư này gửi ngày 10 tháng 12 – 2004 lên Quốc Hội và Chính Phủ nước Cộng Hòa xã Hội Chủ Nghĩa VN, Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng Cộng Sản VN, các cơ quan truyền thông trong và ngoài nước, các bạn bè quan tâm… Kể từ ngày 6 tháng 8 – 2004, nhà văn Phương Nam liên tục bị công an tới “mời làm việc” nhiều lần, mỗi lần có khi 24 giờ, có khi 2 ngày… Tình hình “mời làm việc” có khi mang hình thức những cuộc bắt cóc bất ngờ, trên xe cứu thương bít bùng của công an hay tại khách sạn, hay tại những ngôi biệt thư kín cổng cao tường… Máy điện toán của ông đã bị công an tịch thu, và chưa rõ bao giờ sẽ trả lại… Nhà văn Phương Nam trong khi bị công an hạch sách, hù dọa, vẫn nói thẳng rằng: Đúng, tôi đã viết những bài tiểu luận ấy. Động cơ duy nhất để tôi viết và phổ biến chúng trên Internet là lòng yêu nước…. Dân tộc hôm qua đã chọn sai đường, thì hôm nay dân tộc đó hãy dũng cảm vượt qua chính mình để cùng nhau nhận thức lại, cùng nhau hợp sức để chọn lại con đường mới sáng sũa hơn, nhân bản hơn cho dân tộc mình; đấy là lẽ bình thường. Đừng nên để đến một ngày nào đó, với tiếng thét ầm vang của nhân dân phẫn nộ, mà phải diễn ra cái cảnh như ở Rumani vào tháng 12 năm 1989; với kết cục là cái chết đích đáng và nhục nhã của vợ chồng tên độc tài Ceausecu (bị xử tử). Lúc đó thì đã quá muộn. Tôi là người Việt Nam, yêu dân chủ, tôi không bao giờ muốn đất nước mình phải chuyển biến trong cái hỗn cảnh đó…” Trong phần thứ 3 của thư (tuần báo Lẽ Phải đã đăng tuần trước, báo số #284, ngày 16 tháng 12 năm 2004), Phương Nam viết: "Hễ chừng nào còn chế độ độc đảng trên đất nước ta thì chừng đó sự bất công, đói nghèo và tụt hậu càng trở nên sâu sắc trầm trọng – Đó là điều khẳng định… Tôi đề nghị Quốc Hội, Chính phủ và Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng Cộng Sản Việt Nam hãy nghiên cứu, xem xét ý kiến đề nghị của tôi về một cuộc trưng cầu dân ý ở Việt Nam…” (Phương Nam – Đỗ Nam Hải, Thư Gửi Quốc Hội và Nhà Nước Cộng Sản VN) Hôm nay, tôi viết bài này về Phương Nam. Câu chuyện về một người trí thức tên Phương Nam, một thanh niên Việt Nam tên Đỗ Nam Hải. Phương Nam Đỗ Nam Hải quả là người có dũng khí và yêu nước chân thành. Không yêu nước chân hành và thiếu dũng khí, một con người sẽ không thể nào cư hành được như vậy. Không hãi sợ trước bạo quyền và luôn đứng thẳng nói thẳng trước mũi súng. Tuy nhiên, thêm một tính chất nữa ở Phương Nam mà tôi cảm nhận ra: sự ngây thơ, trong sạch trong lề lối suy nghĩ và hành xử. Đòi hỏi đa đảng với Quốc Hội và Nhà Nước tức Đảng Cộng Sản, thì quả là ngây thơ… và trong sạch. Tại sao ngây thơ thì chắc mọi người dễ hiểu ra. Nhưng sự trong sạch ở đây là tôi muốn nói tới một tấm lòng không bợn chút gì khác trong những cư xử và hành động quyết liệt đương đầu với bạo quyền của một người Việt tên Phương Nam Đỗ Nam Hải. Với tôi, hành động này chả kém gì cái ông Kinh Kha của Tàu đã vác gươm vào đất Tần hung hiểm. Kinh Kha lìa sông Dịch vào tần còn có người đưa kẻ tiễn. Còn có Tần Vũ Dương xách cặp táp theo phò. Ông Phương Nam này đã đơn thân và cũng chẳng cưỡi con ngựa (mã) nào trở về Việt Nam đòi… dân chủ đa nguyên. Ông âm thầm và ông “chơi” trò chơi yêu nước của ông! Nhưng biết đâu, nhiều khi phải cần một con người còn nguyên chất Trong Sạch và Ngây Thơ như vậy, mới có thể đương cự và làm lung lay được cái chế độ bạo ngược vô lý và ngu dốt hiện nay của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Virginia 22 tháng 12 năm 2004