Hai Mươi Năm Tình Sầu Hai mươi năm cuộc chiến điêu tàn Cửa nát, nhà tan, anh giết em Xác người nằm chết bên bờ suối Trên núi rừng, trên xóm, trên làng Hai mươi năm cuộc chiến điêu tàn Nước bốn nghìn năm anh bắn em Xác người nằm chết bên hè phố Trong nhà trường, biệt thự, công viên Xác người nằm chết hai mươi năm Vẫn chửa nhạt nhòa ký ức em Vẫn chửa phai mờ tim óc chị Vết thương còn mưng mủ vô hình Hai mươi năm khói lửa tội tình Con cái mất cha, chồng mất vợ Hàng triệu người lìa quê, bỏ phố Có ra đi, chẳng có ngày về ! Hai mươi năm khói lửa mịt mờ Chẳng có mùa xuân, chẳng tuổi thơ Chẳng có tương lai trong mắt chị Và tình yêu của tuổi xuân thì Hai mươi năm cuộc chiến ưu sầu Ta thất thơ tìm em ở đâu ? Ta thẩn thờ tìm em khói tạc Tìm em... mây bạc trắng mái đầu Hai mươi năm rồi hai mươi năm Ta mỏi mòn tìm em âm thầm Ta oán hờn tìm em tản lạc Chân trời, góc biển, sóng âm âm... Hai mươi năm trên ngọn tình sầu Mối tình tinh khiết như lụa trắng Như mây bay lờ lững giang đầu Và vầng trăng mơ giữa vườn cau Hai mươi năm dưới vực tình sầu Mối tình nồng thắm như Hồng Phượng Như cơn mưa mát ngọt duyên đầu Và lời chim tê tỉ vườn ngâu Chiều nay giữa khu rừng Parkwoods Ta mất người như chim mất rừng Ta mất người như người mất nước Ta mất người như ta mất tên. Vinh Hồ 8/1/2008 Em Đã Vì Ta * Gởi Trương Thị Hồng Phượng “Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời Chim về góc biển. Bóng ra khơi” ( Du Tử Lê) Em đã vì ta xây ước mơ Sao ta giang gió lỡ duyên đầu ? Sáu năm mực đổ đầy lên giấy Thấm ướt hồn ta hạt lệ đau Em đã vì ta xây ước mơ Ta đi tìm giữa phố me gầy Văn khoa người về còn sớm sủa Phượng nở mù trời, trời mưa bay... Ta đến bên dòng sông nước lũ Em qua giông gió cuộn vai tròn Áo bay xóa lấp sầu trong nắng Cây đứng đời ta không lối lên Ta ngóng trên bờ cao đá tảng Trong mưa có chút nắng tình người Một lần em qua sầu bão nổi Một lần em bỏ sóng triều xô Ta đứng hàng đêm trong nỗi chết Canh đời gian lận tuổi đôi mươi Như con chó trắng đêm hờn dỗi Đạn bắn tan thây giữa hố đời Ta đứng hàng đêm trong nỗi nhớ Dòng đời xô giạt hẫng hai chân Tình em xa hút... Vòng tay rộng? Nên khi về sầu lên ngập lòng Em đã vì ta xây ước mơ Sao ta giang gió lỡ duyên đầu? Nay ta bị trói đời đang đổi Em khóc im lìm nơi bến, khơi. Nay chẳng còn tay không để vẫy Sao em còn đứng mãi nơi này? Tình đã rưng rưng lời vĩnh biệt Em đi rồi hồn ta theo, bay... Vinh Hồ - Trại tù binh GK3, 1975 - * Nữ nhạc sĩ Linh Phương đã phổ nhạc) Dạo Phố Mùa Xuân Tôi đi dạo phố xuân người Phố cao chót vót, xuân tươi mượt mà Tôi đi - người lạ - xe qua... Trên : cầu sương phủ Dưới : xa lộ ồn Ngập ngừng con nắng công viên Cây dang tay đứng, chim nghiêng vai nhìn Hồ xa lóa ánh gương in Đời còn lẽ sống, tôi xin nụ cười Ôi em hương sắc đất trời ! Yêu em tôi có một đời xót xa Ôi tôi lưu lạc không nhà ! Yêu em ngày tháng bôn ba xứ người Tôi đi dạo phố xuân người Hồn sầu nguyên một góc trời tha hương. Vinh Hồ Chạy Suốt Nửa Đời Chân Chưa Nghỉ Chạy từ Hà Nội, Huế, Sài Gòn Chạy ra Phú Quốc, Cấp, Côn Sơn Chạy qua New York, Detroit, Los Chạy đến Denver, New Orleans Chạy suốt nửa đời chân chửa nghỉ Chim trời có tổ, cáo có hang Đời em chỉ một niềm cô lữ Và dặm trường xa trắng nỗi hàn Em yêu từng mỗi ánh trăng non Ngờ đâu sáng ấy New Orleans Cuồng phong bão tố đê tràn vỡ Con cái xa cha, vợ lạc chồng Em bơ vơ giữa cõi vô thường Trời đất không dung kẻ đoạn trường Chiều nay bão áp sát bờ vịnh Bỏ ngõ Houston đứng lặng buồn Một triệu người đi kẹt giữa đường Bão sau lưng bão nổi trong lòng Chịu chết không còn đường trở lại Em về Dallas hay Austin? Chạy suốt nửa đời chân chửa nghỉ Trời còn giông bão đường còn xa Chiều trên thiên lý mây đen nghịt Về đâu ôi những kẻ không nhà ! Vinh Hồ - Ngày 24/9/2005 bão Rita cấp năm tràn vào bờ vịnh còn cấp ba với sức gió 120mph tàn phá hai tiểu bang Texas và Louisiana. Trước đó hai ngày thành phố Houston bỏ ngõ, hai triệu người di tản lâm vào cảnh kẹt xe trên các xa lộ.