HOA HÓA THẠCH Xuân về, mai nở... Giọt mưa Xuân hôn nhẹ môi hoa Trận gió Xuân vuốt nhẹ mái nhà Tình đã trải qua nhiều dâu biển Tình đã cũ nhưng tình còn nguyên vẹn Tình cho Em vẫn nồng thắm như xưa Vẫn khát khao như thuở đứng hàng giờ Vẫn hồi hộp như lần đầu trao gởi... Có thể nào Em, mùa Xuân chẳng tới? Trong lòng con phố vắng chiều nay Vẫn mù tăm như chiếc lá phong gầy Mang thương nhớ đi về đâu nắng lạ? Ba năm qua anh vẫn ngồi như đá Nghe cú kêu từng tiếng thốn tâm hồn Nghe sương gieo từng giọt tím đêm hoang Và nghe máu tim mình lên nức nở... Em đi rồi, những mùa Xuân hoa nở Cũng tàn phai héo hắt ở trong lòng Vẫn buồn hiu như kiếp sống lưu vong Ngày hai bận đi về căn gác xép Trong tận cùng nỗi cô đơn giá rét Anh vẫn ngờ như em có yêu anh? Anh vẫn còn hy vọng rất mong manh Lúc cánh bướm vù bay sang vườn cũ Lúc bên cửa nàng hồng vừa hé nụ Mưa đầu mùa tưới đẫm lá nho khô Bức rèm thưa chợt lay động mơ hồ Cũng là lúc Em anh quay trở lại Cánh cửa mở toang, lòng anh ngây dại Cả căn phòng cũng sực nức mùi hương... Hình như anh đã hái nghìn đóa quý hương Để tặng Em trong đêm dạ tiệc Em ngà ngọc như Nữ Thần tuyệt diệt... Và lòng anh cũng ngất ngát hoa hương Những đóa hoa hóa thạch miên trường ! HỒN OÁN “Nhất tướng công thành vạn cốt khô” Hàng hàng mộ chí đã hoen mờ Dàu dàu ngọn cỏ sầu tư lự Ngút tạnh hoàng hôn lạnh bãi bờ Mang mang thiên địa hồn thi sử Mặc mặc trường giang cọc nhọn trơ Triệu triệu vong linh còn vất vưởng Nương dâu hạ bạn đã đi về Ngàn vạn hồn oan không trở lại Cô phòng ngọn nến cháy vu vơ Lời ai than khóc trong mưa gió Dạ bạc sầu đông đứng héo khô “Khuê trung thiếu phụ bất tri sầu” Chẳng mong, cầu bá tử công hầu Sao lại tàn phai màu liễu rũ Và vùi chôn cả mối tình sâu? Hỡi ơi! cuộc chiến ai phong thánh? Ai đã nô đùa trên xác ai? Hỏi ai vương tướng còn run rẩy? Khi đi qua cuộc bể dâu này. 9/2000 LỮ KHÁCH DỪNG CHÂN Thương tiếc Cố Thi sĩ Mai Xuân Khánh Giữa cuộc phù vân tôi gặp anh Lời thơ ý nhạc rất chân thành Nhiệt tình ngay thẳng và trong sáng Như trúc mùa XUÂN xanh rất xanh Sương giá chiều nay nghe lạnh lạnh? Màu lá MAI xanh bỗng hóa vàng Chuông KHÁNH đìu hiu bầy sẻ ngủ Hồn tôi thao thức nhớ mênh mang Chiều đông đất khách sầu như hoa Anh đã đi rồi thăm thẳm xa Tôi bước nghiêng nghiêng hồn cánh lá Theo anh bay giữa chốn yên hà Trên những ngả đường xa Houston Chiều qua xa lắc sa mạc hồng Chiếc xe lữ thứ quên ngày tháng Còng lưng từ nắng hạ mưa đông Lữ khách người đi hồn gió sương Không nhà không thân thích trên đường Xa cách người yêu nghìn dặm thẳm Mờ mờ thiên lý bóng tha hương Non nước tình yêu và tháng ngày? Con đường sạn đạo khói sương dày Lữ khách dừng chân chiều xuống vội Hồng về biển Bắc, hạc về Tây Trên đường thiên lý thơ và nhạc Khách với “Hoa khô trên đất khô” * Đã kết vào nhau thành ngọn gió Nghìn năm còn mãi với sông hồ. Vinh Hồ Orlando, 30/12/2005 * - “Hoa Khô Trên Đất Khô” là tên một bài thơ nổi tiếng của Mai Xuân Khánh in trong thi tập Tình Em Và Quê Hương của Anh xuất bản năm 2001. ÔI ! NGƯỜI THƯƠNG BINH 1 Mấy chục năm trời sống một mình Âm thầm trong nghĩa địa u linh Chuyện trò với cỏ cây bia mộ Tâm sự cùng vôi cát ảnh hình Chúa Phật chẳng thương người bạc phước? Cuộc đời quên mất kẻ thương binh! Bò từng thước một xin từng bữa Xó chợ đầu đường có nhục, vinh? 2. Trời đất mang mang cơn hận tủi Thế gian chìm khuất niềm thương đau Người thương binh đứt lìa hơi thở Kèn ễnh ương xô động mái lầu Truy điệu cây nghiêng mình tiễn biệt Cử tang mưa gạt lệ u sầu Mộ phần ngọn cỏ khâu tên tuổi Và dế gọi người vang biển dâu... ÔI ! THUYỀN NHÂN Người bên kia sóng bên kia gió Tôi ở bên này biển muộn phiền Chiều dâng lênh láng chiều ly biệt Cây đứng giăng hàng con nước lên Người xa tôi xa một biển Đông Từng chiều trông ngóng lệ đôi dòng Mặt trời nhỏ máu xuyên tâm bão Ngọc nát vàng phai vợ mất chồng Thuyền nhân, Thuyền nhân, ôi! Thuyền nhân Đã mòn con mắt nước sông Ngân Ngàn ngàn sao vỡ, người thay lá Trôi giữa lênh đênh trũng mộ phần Người xa tôi xa một biển Đông Mười năm u tịch hải triều dâng Bạc đầu lượng sóng vô âm tín Bờ bến nào đâu giữa cõi trần? Người bên kia sóng bên kia gió Tôi ở bên này biển ăn năn Chiều dâng lênh láng chiều ly biệt Lạy Chúa thương người... Ôi! nước lên. RỪNG, SÔNG EM Tôi như gỗ đá giữa rừng Em cung nguyệt lạnh soi từng ước mơ... Tôi như bèo bọt ơ hờ Em triều âm vọng bên bờ tịch liêu... Từ yêu em đá xanh rêu Cây ưu tư móng trong chiều khói bay Dài con mắt ở chân ngày Bên kia đêm, biển mọng đầy nhớ mong Từ yêu em nước trẽ dòng Lục bình trôi giữa mênh mông tháng ngày Cành hoa tím ngát hương say Tím trời mây tím ngất ngây tâm hồn Khu rừng em: dấu địa đàng Dòng sông em: chốn vĩnh hằng trong tôi Bờ môi em : hiện trú tôi Toàn thân em: quán trọ đời phất phơ Tình yêu em: tuổi dại khờ Cháy rừng dục vọng, cạn bờ đam mê Yêu em đói khát, phụng thờ Nghìn năm con sóng vỗ bờ chưa thôi. Orlando, 11-2002 TẠ ƠN EM * “Không gì cao quý hơn, không gì đáng kính hơn lòng chung thủy.” (Cicero) Tạ ơn em, tạ ơn người đã cho ta sống một thời lao lung biết tình yêu rất lạ lùng chở che ta giữa muôn trùng bủa vây chiến tranh, tù ngục đọa đày phận người như chiếc lá bay cuối trời Tạ ơn em, tạ ơn đời đã cho ta thấu hiểu lời thủy chung từ cơn địa chấn hãi hùng em Bồ Tát hiện trầm luân cứu người dẫu mai ta lạc cội đào mòn thân vẫn nhớ đến người cố tri Tạ ơn em, tạ ơn thi từ trong cùng khốn vẫn đi với người ta vấp ngã, em nâng dìu dắt đưa ta đến khung trời ước mơ có nhân phẩm, có tự do có tình yêu, có ngàn hoa tươi hồng Tạ ơn em, tạ ơn lòng dẫu mai ta lạc cội tùng, chiêm bao phất phơ đôi dãi lụa đào hồn ta vẫn ở bên người tình chung mười phương tám hướng vô cùng giữa trời thắp tạ tấm lòng tri âm Tạ ơn em, tạ khuôn thiêng. - * Bài này được Cô Nguyễn Thị Kim Loan phổ nhạc. - Cô Loan là sinh viên năm thứ hai Trường Carleton College, - học nhạc lúc 8 tuổi, hiện đang theo học Chinese pipa từ Nhạc sĩ pipa lừng danh Gao Hong. Cô từng đi trình diễn tại Festival of Nations in Minnesota.