Thương Bác Trâu Già Thương bác Trâu già đã sớm hôm Cong lưng lê một tấm thân ròm Thóc về chật lẫm ăn lùng lác Lúa trỗ đầy đồng ngậm rạ rơm Loạn lạc vẫn giữ lòng trung nghĩa Hiểm nguy nào bỏ chủ cô đơn Đến khi già yếu không cày nổi Xẻ thịt, lột da gởi chợ Trôm. Vinh Hồ 21/11/2008 Trâu Cầm Bầy Gan bẫm, lầm lì, oai nhất xứ Làm vua trên một cánh đồng xa Cả ngày trầm mặc nhìn thời cuộc Suốt buổi mài sừng chém gốc đa Cò đậu trên lưng hồn mục tử Mây bay đầu ngõ bóng chiều tà Bìa rừng cọp, báo, beo rình rập Còn ngại trâu bầy chẳng dám ra. Vinh Hồ 21/11/2008 Đời Trâu Một Vở Bi Hài Suốt đêm đứng đó nhai trầu Lâu lâu lại thấy bác Trâu thở dài Đời Trâu một vỡ bi hài Đứng trong bùn đất hai tai muỗi ruồi Còng lưng cày kéo cho người Chén cơm người giữ, bát xôi người cầm Suốt đêm đứng đó lạnh căm Cái đuôi phe phẩy chỗ nằm bùn đen Tháng mười cày vỡ ruộng chiêm Tháng năm bừa cấy để lên vụ mùa Tháng ba kéo súc rừng thưa Tháng chạp đạp mía cho vừa hội Xuân Tháng hai trống lệnh tập trung Khai hoang lập ấp để mừng Vua ra Tháng ba trồng đậu trồng cà Đậu cà người hái, cỏ gà trâu ăn Từng đêm thao thức trở trăn Vo vo bầy muỗi oái ăm sự đời Sự đời lắm nỗi kỳ khôi Mạnh như trâu lại làm mồi cho ai ? Suốt đêm đứng đó thở dài Kiện hàng cái quải trên vai ai thồ ? Đời Trâu ruộng nẫy đồng khô Làm thân trâu ngựa bao giờ mới xong ? Vinh Hồ 12/2008 Tuổi Mười Bảy Tên Em Mùa Xuân “Con gái mười bảy bẻ gảy sừng trâu” Em sinh ra giữa thời chinh chiến Cha mẹ thương chẳng muốn em buồn Nên đã đặt tên em Mùa Xuân Em lớn lên như vầng nguyệt hiện Như mụt măng chẳng hề đau bệnh Tuổi mười bảy bẻ gảy sừng trâu Tôi yêu em bằng mối tình đầu Tuổi mười bảy như hoa mới nở Em lớn lên giữa vùng Đất Đỏ Trường em học vết thù còn lổ chổ Đường em đi loang lổ đạn bom cày Tôi người lính chiến Tuổi đôi mươi, quê ở Thùy Dương Sống phiêu bạt lấy ba lô làm bạn Tôi yêu nàng thầm lặng đơn phương Có những chiều nắng lóa tan trường Nghe tiếng guốc gõ đều trên mặt lộ Nghe tiếng gót giẫm vào tim thật nhẹ Tà áo em bay trắng xóa tâm hồn Dưới lô cốt mơ cùng em dạo phố Và những chiều nắng hoe vàng tháp cổ Chuông nhà thờ từng tiếng đổ vang vang Tôi laị mơ trên vọng gác sương ngàn: Nàng và tôi cùng quỳ bên Đức Mẹ Cầu nguyện Chúa ban cho hai đứa trẻ Mãi mãi yêu nhau, son sắt trọn đời Mãi mãi gần nhau, nội chiến tàn thôi “Lạy Chúa con là người ngoại đạo Nhưng tin có Chúa ngự trên cao” Từng chiều đứng đợi giờ tan lễ Hái nhánh ti-gôn mọc trước rào Và đứng hàng giờ trước cổng trường Ngu ngơ tay níu cành phượng biếc Yêu em bằng trái tim mãnh liệt Như màu hoa phượng nở trên môi thơm Như sắc ti-gôn trên má em hồng Thế rồi biển xanh biến thành ruộng dâu Người lính chiến vào trại tù “cải tạo” Từ núi thẳm nhớ người em xóm đạo Ngày trở về mái tóc chẳng còn xanh Tôi tìm em chỉ thấy khói xây thành Thế rồi ruộng dâu biến thành biển xanh Người cựu tù đi định cưở Mỹ Trên báo chí, truyền thông, phố thị Tôi tìm em chẳng thấy bóng em đâu Ôi người em xóm đạo! Niềm sầu tôi chập chùng Như sóng ngoài muôn trùng Biển Đông đang gào thét Hỡi Mùa Xuân yêu dấu! Em mang mối tình đầu Của tôi đi về đâu? Suốt cả thời dâu biển Tuổi mười bảy đẹp như vầng nguyệt hiện Lồng lộng bầu trời, sáng rực đời tôi Nên mỗi lần ngước nhìn vầng trăng sáng Tâm hồn tôi trẻ lại tuổi đôi mươi. Vinh Hồ 27/11/2008